Cựu Thanh niên xung phong

MÙA MƯA NĂM ẤY

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA MƯA NĂM ẤY

Mùa mưa năm ấy, anh Quân rời quê.

Mẹ tiễn anh ra tận bến đò. Trước khi bước xuống thuyền, anh quay lại nói:

“Mẹ đừng lo, hết mùa mưa con sẽ về.”

Mẹ chỉ gật đầu, cố giấu những giọt nước mắt.

Nhưng mùa mưa qua, rồi mùa mưa khác lại đến. Quân vẫn chưa trở về.

Mỗi khi trời đổ mưa, mẹ lại ngồi bên cửa sổ nhìn ra con đường đất. Bà vẫn giữ chiếc áo mưa cũ của con trong chiếc rương gỗ.

Một ngày, người đồng đội của Quân trở về làng. Anh trao cho mẹ một lá thư.

“Quân vẫn thường nhắc về mẹ và bến đò quê mình.”

Mẹ đọc thư rất lâu rồi gấp lại.

Ngoài trời, mưa vẫn rơi.

Bà không khóc nữa.

Nhiều năm sau, cây cầu mới được xây qua sông. Những chuyến đò ngày xưa không còn nữa.

Mẹ Quân đã già, nhưng mỗi mùa mưa bà vẫn ra đứng bên bờ sông.

Một đứa trẻ hỏi:

“Bà ơi, bà đứng đây làm gì?”

Bà mỉm cười:

“Bà nhớ một người từng đi qua con sông này.”

Đứa trẻ nhìn dòng nước rồi hỏi:

“Người đó có trở về không?”

Bà nhìn trời mưa, nhẹ nhàng đáp:

“Không. Nhưng nhờ những người như nó, các cháu hôm nay mới được lớn lên trong những ngày bình yên.”

Mưa rơi xuống mặt sông.

Dòng nước vẫn chảy về phía trước, mang theo câu chuyện của một thế hệ đã gửi lại tuổi trẻ nơi những năm tháng xa xôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MÙA MƯA NĂM ẤY | Câu chuyện thời hoa lửa