MÙA MƯA NĂM ẤY, CHÚNG TÔI ĐÃ LỚN LÊN
Năm 1980, Nguyễn Thị Hợi rời thôn Hạ Vũ 1, mang theo tuổi trẻ và những giấc mơ giản dị để bước vào quân ngũ. Trong màu áo lính, bác là chiến sĩ thông tin của Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, làm nhiệm vụ tại chiến trường tỉnh Takeo, Campuchia. Mùa mưa nơi đất bạn đã thử thách lòng người và hun đúc bản lĩnh người lính. Thời hoa lửa ấy, bác đã lớn lên từ gian khổ và tình đồng đội.
Có những ký ức không cần gợi lại cũng vẫn âm thầm chảy trong tim người lính cũ. Với bác Nguyễn Thị Hợi, đó là mùa mưa năm ấy – mùa mưa đã theo bác suốt cả cuộc đời.
Bác nhập ngũ năm 1980, công tác tại Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, giữ cấp bậc Hạ sĩ nhất, đảm nhiệm chức vụ Chiến sĩ thông tin ở chiến trường tỉnh Takeo. Công việc tưởng chừng lặng lẽ, nhưng lại là mạch sống của cả đơn vị. Mỗi đường dây, mỗi tín hiệu đều gắn với sự an toàn của đồng đội nơi tuyến trước.
“Ở Takeo, mưa dai dẳng lắm,” bác kể, giọng chậm lại. Mưa làm ngập hầm, ướt máy, trơn trượt đường hành quân. Có những đêm mưa trắng trời, nước thấm lạnh vào tận xương. Bác và đồng đội ngồi bó gối bên máy thông tin, che tạm bằng tấm nilon mỏng, chỉ sợ máy hỏng thì liên lạc bị cắt.
Kỷ niệm bác nhớ nhất là một đêm mưa lớn, đơn vị cần thông tin gấp để điều chỉnh lực lượng. Đường dây gặp sự cố. Không kịp suy nghĩ nhiều, bác cùng đồng đội lao ra mưa, lần theo từng mét dây giữa bùn lầy. “Lúc đó chỉ nghĩ, nếu mình chậm một chút thôi, đồng đội phía trước sẽ nguy hiểm,” bác nghẹn giọng. Khi tín hiệu thông suốt trở lại, bác ngồi sụp xuống đất, nước mưa hòa với nước mắt.
Những ngày gian khổ ấy, bữa ăn chỉ có cơm độn và canh rau rừng, nhưng tình đồng đội thì đủ đầy. Khi có người ốm, chị em thay nhau chăm sóc. “Xa nhà, chỉ có nhau thôi,” bác nói, ánh mắt ánh lên sự ấm áp.
Nhiều năm sau, khi rời quân ngũ trở về quê, bác được trao Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất chính là ký ức về những con người đã cùng bác đi qua mùa mưa năm ấy – mùa mưa của tuổi trẻ, của hy sinh và trưởng thành.



