Bài viết

MÙA MƯA Ở ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Phú Thọ31/12/2025Sưu tầm (Đoàn xã Phú Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn L. nhập ngũ năm 1966, khi chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn ác liệt. Ngày rời Phú Khê, mưa phùn lất phất, mẹ ông đứng tựa cổng làng, dặn đi dặn lại: “Ra đi thì phải sống cho tử tế, còn sống thì phải tìm đường về.” Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng quân ngũ.

Trên tuyến đường Trường Sơn, mùa mưa là thử thách khắc nghiệt nhất. Đất đỏ nhão ra như bùn, mỗi bước chân lún sâu đến mắt cá. Ba lô nặng trĩu, súng đạn ướt sũng, có hôm đi cả ngày chỉ được vài cây số. Máy bay địch quần thảo liên miên, ban ngày phải ngụy trang, ban đêm mới dám hành quân.

Ông nhớ có lần đơn vị bị bom đánh trúng đoạn đường vừa qua. Đất đá vùi lấp cả con suối nhỏ. Cả tổ phải đào bới suốt đêm để tìm hai đồng chí bị kẹt lại. Khi kéo được đồng đội lên, ai nấy đều lặng người vì một người đã hy sinh, người còn lại bị thương nặng. Không có tiếng khóc, chỉ có những đôi mắt đỏ hoe nhìn nhau trong mưa.

Những lúc gian khổ nhất, các anh thường kể cho nhau nghe chuyện quê. Ông L. hay kể về cánh đồng Phú Khê mỗi mùa gặt, về mùi rơm mới, về tiếng gà gáy sáng. Chính những ký ức ấy đã giúp ông và đồng đội giữ vững tinh thần, bước tiếp trên con đường Trường Sơn đầy bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn