MÙA MƯA TRÊN ĐỒI
MÙA MƯA TRÊN ĐỒI
Trên một ngọn đồi thấp có căn nhà nhỏ của ông Lâm.
Ông sống cùng cô cháu gái tên Yến.
Căn nhà nằm cách xa làng, muốn xuống chợ phải đi qua một con đường đất quanh co.
Trước sân có một cây thông già.
Ông Lâm trồng nó vào ngày con trai ông rời quê.
Ngày ấy, người con trai tên Minh đứng bên cổng, đeo chiếc ba lô cũ.
Ông Lâm đưa cho con một nắm hạt giống.
— Mang theo làm gì vậy cha?
— Không phải cho con. Để lại đây.
Minh cười:
— Hạt gì thế?
— Hạt thông.
— Sao cha lại trồng thông?
Ông Lâm nhìn ngọn đồi.
— Để ngày con trở về, con biết đường về nhà.
Minh bật cười.
— Cây lớn đến lúc đó chắc con không nhận ra nữa.
Ông Lâm đáp:
— Cha sẽ đứng dưới gốc cây chờ con.
Minh rời đi.
Ông Lâm trồng cây ngay trước sân.
Cây thông nhỏ bé đứng một mình giữa khoảng đất rộng.
Mỗi ngày ông đều tưới nước.
Mỗi mùa mưa, cây lại lớn thêm một chút.
Năm này qua năm khác.
Cây thông trở thành một cây cao.
Nhưng Minh không trở về.
Ông Lâm vẫn chờ.
Ông không nói với ai rằng mình đang chờ.
Mỗi chiều, ông chỉ ra ngồi dưới gốc cây.
Yến lớn lên bên cạnh ông.
Cô bé từng hỏi:
— Ông ơi, sao ông thích ngồi dưới cây này vậy?
Ông cười:
— Vì ông trồng nó cho một người.
— Ai vậy?
— Cha của cháu.
Yến ngạc nhiên.
— Bố cháu thích cây à?
Ông gật đầu.
— Bố cháu từng hứa sẽ về.
Yến không hỏi thêm.
Cô chỉ nhớ rằng mỗi khi mưa xuống, ông lại nhìn ra con đường.
Một mùa mưa rất lớn.
Con đường đất bị sạt lở.
Ông Lâm phải nằm nghỉ trong nhà.
Đúng lúc ấy, có tiếng người gọi ngoài cổng.
— Có ai ở nhà không?
Yến chạy ra.
Một người đàn ông đứng dưới mưa.
Áo quần ướt sũng.
Mái tóc đã bạc nhiều.
Anh nhìn cây thông trước sân.
Rồi nhìn căn nhà.
— Đây có phải nhà ông Lâm không?
Yến gật đầu.
— Ông cháu đây.
Người đàn ông im lặng.
Yến hỏi:
— Chú là ai?
Anh nhìn cây thông.
— Chú là Minh.
Yến đứng sững.
— Bố?
Người đàn ông gật đầu.
Cô chạy vào nhà.
— Ông ơi!
Ông Lâm chống tay ngồi dậy.
— Ai vậy?
Yến khóc:
— Bố về rồi!
Ông Lâm nhìn ra cửa.
Minh đứng đó.
Hai cha con nhìn nhau rất lâu.
Ông Lâm cố đứng dậy.
Minh bước nhanh đến đỡ cha.
— Cha.
Ông Lâm nắm lấy tay con.
— Con về thật rồi.
Minh cúi đầu.
— Con xin lỗi.
Ông Lâm lắc đầu.
— Về được là tốt rồi.
Hai cha con cùng bước ra hiên.
Mưa vẫn rơi.
Cây thông trước sân rung lên trong gió.
Minh nhìn nó rồi cười.
— Cha vẫn còn nhớ.
Ông Lâm đáp:
— Cha quên sao được?
Minh đặt tay lên thân cây.
— Nó lớn quá rồi.
Ông Lâm cười:
— Cha già rồi.
Minh im lặng.
Một lúc sau, anh nói:
— Con về lần này sẽ ở lại.
Ông Lâm nhìn con.
— Thật không?
— Thật.
Yến đứng bên cạnh, vừa khóc vừa cười.
Tối hôm đó, ba người ngồi quanh mâm cơm.
Không có món gì đặc biệt.
Chỉ có rau rừng, cá suối và bát canh nóng.
Nhưng ông Lâm ăn rất ngon.
Ông kể chuyện ngày xưa.
Minh kể chuyện những năm xa nhà.
Yến cứ ngồi nghe.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi trên mái ngói.
Sáng hôm sau, Minh sửa lại hàng rào.
Yến dọn sân.
Còn ông Lâm ngồi dưới gốc cây thông.
Ông nhìn hai cha con rồi mỉm cười.
Nhiều năm sau, cây thông vẫn đứng trước sân.
Bên cạnh nó mọc thêm một cây nhỏ.
Yến hỏi:
— Ai trồng vậy?
Minh đáp:
— Bố.
— Để làm gì?
Anh nhìn con gái.
— Để sau này nếu con đi xa, con vẫn có một cái cây dẫn đường về.
Yến cười:
— Con sẽ không đi xa đâu.
Minh hỏi:
— Vì sao?
Cô bé nhìn căn nhà.
— Vì ở đây có ông, có bố và có cây thông.
Chiều xuống.
Gió từ trên đồi thổi qua.
Hai cây thông rung rinh.
Con đường đất dẫn xuống làng chìm dần trong ánh hoàng hôn.
Có những lời hứa phải mất rất nhiều năm mới có thể thực hiện.
Có những cuộc trở về đến muộn hơn người ta mong đợi.
Nhưng chỉ cần một mái nhà vẫn còn ánh đèn, một con đường vẫn còn người nhớ đến, thì dù đi xa đến đâu, con người vẫn có thể tìm thấy đường về.


