MÙA MƯA TRÊN ĐƯỜNG VỀ
Ngày trở về sau chiến tranh không phải lúc nào cũng thuận lợi. Có những người lính phải đi qua những cung đường dài, trong mưa gió và thiếu thốn, nhưng trong lòng chỉ có một niềm mong mỏi duy nhất: được trở về với gia đình.
Ông Lê Văn Tâm kể rằng sau khi chiến tranh kết thúc, ông cùng một số đồng đội bắt đầu hành trình trở về quê.
Chặng đường rất dài.
Có những đoạn phải đi bộ.
Có lúc gặp mưa lớn, đường trơn trượt và khó đi.
Nhưng không ai cảm thấy mệt như những năm trước.
Bởi lần này họ biết mình đang đi về phía quê hương.
Mỗi khi gặp một người dân, họ lại hỏi đường.
Có người nhận ra bộ đội trở về và mời họ vào nhà uống nước.
Những lời hỏi thăm rất giản dị nhưng khiến mọi người xúc động.
Sau nhiều ngày, ông Tâm cuối cùng cũng nhìn thấy quê nhà.
Từ xa, ông nhận ra con đường quen thuộc.
Mái nhà của gia đình hiện ra trước mắt.
Ông bước thật nhanh.
Mẹ ông đứng trước cửa.
Hai mẹ con nhìn nhau rất lâu.
Không ai nói được nhiều.
Bao nhiêu năm xa cách dường như dồn lại trong khoảnh khắc ấy.
Ông Tâm nói:
“Tôi đã từng đi qua rất nhiều con đường, nhưng con đường về nhà là con đường tôi nhớ nhất.”



