Mùa Mưa Trong Hầm
Mùa mưa năm ấy đến sớm hơn thường lệ. Cả cánh rừng Trường Sơn chìm trong những cơn mưa dai dẳng ngày đêm. Đất đỏ nhão ra thành bùn, đường hành quân trơn trượt đến mức có người vừa bước đã ngã dúi dụi.
Mùa mưa năm ấy đến sớm hơn thường lệ.
Cả cánh rừng Trường Sơn chìm trong những cơn mưa dai dẳng ngày đêm. Đất đỏ nhão ra thành bùn, đường hành quân trơn trượt đến mức có người vừa bước đã ngã dúi dụi.
Đơn vị của Hòa phải trú tạm trong một căn hầm dã chiến đào sâu dưới sườn núi.
Căn hầm chật hẹp chỉ vừa đủ cho hơn mười con người ngồi co ro sát vào nhau. Nước mưa thấm qua mái đất nhỏ từng giọt lạnh buốt xuống vai áo.
Không khí trong hầm lúc nào cũng ẩm mốc mùi bùn đất và thuốc súng.
Hòa ngồi tựa lưng vào vách hầm, tay ôm khẩu súng đã ướt sũng. Anh mới nhập ngũ chưa đầy một năm nên vẫn chưa quen với những ngày tháng khắc nghiệt như thế này.
Ngoài kia, mưa rừng vẫn xối xả như trút nước.
Từ xa vọng lại tiếng bom nổ ì ùng.
Một anh lính lớn tuổi khẽ thở dài:
“Không biết bao giờ mới tạnh đây…”
Không ai trả lời.
Ai cũng mệt.
Ba ngày rồi họ chưa được ăn một bữa tử tế. Lương khô đã gần cạn, quần áo thì lúc nào cũng ướt lạnh.
Trong góc hầm, một cậu lính trẻ đang lên cơn sốt rét run bần bật.
Hòa nhìn cậu mà thấy nghèn nghẹn trong lòng.
Ở tuổi này, đáng lẽ họ đang ngồi trên giảng đường hay rong chơi ngoài phố, chứ không phải co ro trong căn hầm tối om giữa núi rừng bom đạn.
Đúng lúc ấy, có tiếng động ngoài cửa hầm.
Mọi người lập tức cảnh giác giương súng.
Rồi một cô gái mặc áo mưa bạc màu chui vào.
Đó là Liên — cô y tá của đơn vị.
Mái tóc cô ướt sũng dính vào gương mặt tái nhợt vì lạnh. Trên vai cô còn đeo một túi thuốc nặng trĩu.
“Em mang thuốc tới.”
Mọi người vội đỡ lấy chiếc túi.
Liên cúi xuống kiểm tra cậu lính đang sốt rồi nhanh tay pha thuốc.
Hòa nhìn đôi bàn tay cô run lên vì lạnh mà hỏi:
“Chị đi giữa trời mưa thế này không sợ à?”
Liên cười nhẹ:
“Sợ chứ.”
“Vậy sao vẫn đi?”
Cô im lặng vài giây rồi đáp:
“Nếu mình không đi, người bệnh biết trông vào ai?”
Câu nói giản dị ấy khiến cả căn hầm im lặng.
Đêm xuống nhanh hơn trong mùa mưa.
Bên ngoài tối đen như mực.
Tiếng mưa đập lên mặt đất nghe nặng nề đến ngột ngạt.
Một lúc sau, cậu lính sốt rét bắt đầu mê man gọi mẹ.
“Má ơi… con lạnh quá…”
Giọng cậu yếu ớt đến đau lòng.
Liên liền cởi chiếc áo mưa duy nhất của mình đắp thêm cho cậu.
Hòa ngạc nhiên:
“Chị không lạnh sao?”
Liên cười:
“Quen rồi.”
Thật ra môi cô đã tím tái vì rét.
Nhưng cô vẫn ngồi bên cạnh chăm bệnh nhân suốt đêm.
Khoảng gần nửa đêm, bom bất ngờ nổ rất gần.
Cả căn hầm rung chuyển dữ dội.
Đất đá từ trên mái rơi lả tả xuống đầu mọi người.
Một vài người hoảng hốt ôm chặt lấy nhau.
Ngoài kia tiếng máy bay rít lên ghê người.
Hòa nghe rõ cả nhịp tim mình đập dồn dập trong lồng ngực.
Anh siết chặt khẩu súng:
“Chắc lần này không xong rồi…”
Đúng lúc ấy, giữa tiếng bom đạn rung trời, Liên bỗng khe khẽ hát.
Giọng cô nhỏ thôi nhưng rất ấm.
“Quê hương anh nước mặn đồng chua…”
Tiếng hát nhẹ nhàng len qua bóng tối lạnh lẽo của căn hầm.
Mọi người dần im lặng lắng nghe.
Không hiểu sao giữa tiếng bom rền ấy, giọng hát của Liên lại khiến người ta bình tĩnh đến lạ.
Một anh lính khẽ cười:
“Y tá gì mà hát hay thế…”
Liên vừa hát vừa nhìn mọi người:
“Còn sống thì còn phải hát chứ.”
Hòa bất giác thấy sống mũi cay cay.
Anh nhớ mẹ.
Nhớ mái nhà nhỏ ở quê.
Nhớ những chiều mưa ngồi nghe tiếng radio cũ phát nhạc.
Chiến tranh khiến người ta trưởng thành quá nhanh.
Nhưng đôi khi, chỉ một bài hát nhỏ giữa đêm mưa cũng đủ níu họ lại với phần người mềm yếu nhất trong tim.
Đêm ấy, bom rơi suốt nhiều giờ.
Nhưng căn hầm nhỏ vẫn sáng lên bởi ngọn đèn dầu yếu ớt và tiếng hát dịu dàng của cô y tá trẻ.
…
Nhiều năm sau hòa bình, Hòa trở về quê.
Anh lập gia đình, có con, có cháu.
Cuộc sống dần yên bình như chưa từng có chiến tranh.
Nhưng mỗi mùa mưa đến, khi nghe tiếng mưa rơi trên mái nhà, anh lại nhớ đến căn hầm năm ấy.
Nhớ những gương mặt lem luốc bùn đất.
Nhớ ngọn đèn dầu chập chờn.
Và nhớ cô y tá nhỏ bé đã hát giữa tiếng bom đạn để giữ cho mọi người niềm tin được sống tiếp.
Dù chiến tranh đã qua rất lâu, có những ký ức vẫn không bao giờ cũ.



