Cựu chiến binh

Mùa mưa Trường Sơn và cơn sốt rét rừng

"Các cháu bây giờ cứ thấy mưa một tí là than vãn ẩm ướt, khó chịu. Chứ cái ngày xưa, được tắm một trận mưa rào giữa rừng khộp nó lại là cái thú xa xỉ lắm..."

Lào Cai28/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Các cháu bây giờ cứ thấy mưa một tí là than vãn ẩm ướt, khó chịu. Chứ cái ngày xưa, được tắm một trận mưa rào giữa rừng khộp nó lại là cái thú xa xỉ lắm..."

Ngày ấy, tao thuộc biên chế tiểu đoàn 4, hành quân vượt Trường Sơn vào Nam. Bay có biết cái mùa mưa Trường Sơn nó đáng sợ thế nào không? Nó không rả rích như mưa phùn ngoài Bắc, mà nó trút xuống như thác đổ, ngày này qua tháng khác. Rừng rậm rạp, ánh mặt trời không lọt xuống nổi, quần áo trên người cứ khô rồi lại ướt, ướt rồi lại khô bằng chính hơi ấm của cơ thể mình.

Đường trơn như mỡ. Thằng nào vác gạo, vác đạn sau lưng mà sẩy chân một cái là lăn từ đỉnh dốc xuống tận vực sâu. Nhưng cái sợ nhất không phải là bom tọa độ của máy bay B52, mà là con vắt và cơn sốt rét. Vắt nó nhiều đến độ chỉ cần ngồi nghỉ giải lao dăm phút, đứng dậy là thấy máu chảy ròng ròng ở bắp chân, ở mang tai.

Tao nhớ nhất thằng Lâm, quê ở Kiến Xương, Thái Bình. Nó nhỏ thó, trắng trẻo, mới 18 tuổi đầu, ở nhà toàn gọi là "Lâm tò te". Đi đến cao điểm 1051 thì nó lên cơn sốt rét ác tính. Mới đầu nó chỉ kêu rét, hàm răng va vào nhau cầm cập, đắp mấy cái chăn dù vẫn cứ run bần bật. Đến nửa đêm thì nó chuyển sang sốt nóng, sảng nói linh tinh, toàn gọi: "U ơi, con thèm bát canh cua..."

Sáng hôm sau thì nó đi. Bọn tao vuốt mắt cho nó, gói ghém lại trong tấm tăng võng, đào vội cái huyệt lưng chừng đồi. Đất đá Trường Sơn cứng như thép, anh em xẻng cuốc tứa cả máu tay mới được cái hố nông choèn. Gọt cành cây rừng làm bia, khắc vội dòng chữ "Liệt sĩ Trần Văn Lâm...", châm cho nó điếu thuốc cuộn bằng lá khô rồi gạt nước mắt bước tiếp. Đằng trước, tiếng súng đã bắt đầu rền vang. Chiến trường không có chỗ cho sự yếu mềm lâu đâu cháu ạ. Ai cũng phải sống, phải chiến đấu thay cho cả phần của những người đã nằm lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mùa mưa Trường Sơn và cơn sốt rét rừng | Câu chuyện thời hoa lửa