Mùa nước nổi bên bến Châu Giang
Những năm tháng chiến tranh, con sông Châu Giang chảy qua Tiên Sơn không chỉ hiền hòa như những mùa nước cạn, mà có lúc dâng cao, cuộn đỏ phù sa trong những ngày mưa lớn. Nhưng chính trong những mùa nước nổi ấy, tình đồng chí và lòng yêu nước của người dân nơi đây lại sáng lên rõ rệt nhất. Ở bến sông nhỏ cuối làng, có một tổ dân công gồm những người phụ nữ và thanh niên, ngày đêm vận chuyển lương thực qua sông để tiếp tế cho bộ đội. Người đứng đầu là bác Hường – một phụ nữ ngoài bốn mươi, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt lúc nào cũng rắn rỏi. Bên cạnh bác là cậu thanh niên tên Tuấn, mới tròn mười tám, vừa rời ghế nhà trường đã tình nguyện tham gia. Một đêm mưa, nước sông dâng cao bất thường. Dòng chảy xiết khiến những con thuyền nhỏ chòng chành, có thể lật bất cứ lúc nào. Nhưng tin báo từ phía bên kia sông cho biết: đơn vị bộ đội đang thiếu lương thực, cần tiếp tế gấp. “Đi thôi, không thể chậm được!” – bác Hường dứt khoát. Tuấn nhìn dòng nước đen ngòm, lòng thoáng chút lo lắng, nhưng rồi cậu siết chặt tay chèo. Con thuyền rời bến, mang theo bao tải gạo và cả niềm tin của người ở lại. Mưa đập xuống mặt sông, gió rít từng cơn, sóng dâng cao như muốn nuốt chửng con thuyền nhỏ. Giữa dòng, một cơn sóng lớn bất ngờ ập tới, làm thuyền nghiêng hẳn. Tuấn chao đảo, suýt buông tay. Ngay lúc ấy, bác Hường lao tới, giữ chặt vai cậu: “Đồng chí, vững tay lên! Sau lưng mình là cả làng!” Chỉ một câu nói ấy thôi, mà như truyền sức mạnh. Tuấn gật mạnh, cố giữ thăng bằng. Hai người phối hợp nhịp nhàng, từng nhịp chèo như chống lại cả dòng nước hung dữ. Cuối cùng, con thuyền cũng vượt qua được khúc sông nguy hiểm, cập bến an toàn. Bộ đội bên kia đón lấy những bao gạo, ánh mắt đầy biết ơn. Một chiến sĩ trẻ nắm tay Tuấn, nói khẽ: “Nhờ các đồng chí mà chúng tôi có thêm sức để tiếp tục.” Trên đường trở về, mưa đã ngớt dần. Dòng sông vẫn cuộn chảy, nhưng trong lòng Tuấn lại dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Cậu nhìn sang bác Hường – người phụ nữ tưởng như nhỏ bé mà lại vững vàng hơn bất cứ ai. “Bác không sợ sao?” – Tuấn hỏi. Bác Hường mỉm cười, ánh mắt hướng về phía làng: “Sợ chứ… nhưng còn sợ hơn nếu mình không làm gì cho quê hương.” Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Tuấn trở thành một người trưởng thành, vẫn sống bên bến sông năm ấy. Mỗi mùa nước nổi, cậu – giờ đã là một người đàn ông – lại đứng nhìn dòng Châu Giang cuộn chảy, nhớ về đêm mưa năm xưa. Bến sông giờ đã yên bình, không còn những chuyến đò trong đêm tối, không còn những lần vượt dòng trong hiểm nguy. Nhưng trong lòng người dân Tiên Sơn, ký ức về những mùa nước nổi vẫn còn đó – như một minh chứng cho tình đồng chí bền chặt và lòng yêu nước giản dị mà sâu sắc. Và con sông vẫn chảy, như mang theo câu chuyện ấy đi xa, để nhắc nhở rằng: có những con người đã từng đứng giữa dòng chảy dữ dội, không phải để chiến thắng thiên nhiên, mà để giữ vững một điều lớn lao hơn – đó là quê hương.



