Bài viết

Mùa nước nổi năm 1952 – khi cái đói không khuất phục được lòng người

Tây Ninh22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1952, vùng căn cứ Dương Minh Châu – trong đó có Lộc Ninh, Suối Ông Hùng – bước vào một thử thách chưa từng có.

Đó không phải là một trận càn của giặc.
Cũng không phải là bom đạn.

Mà là… một trận lũ lịch sử.

Đêm mồng 3 tháng 9 năm Nhâm Thìn, mưa bắt đầu rơi. Ban đầu chỉ là những hạt mưa lất phất, nhưng rồi càng lúc càng nặng hạt. Trời xám xịt, gió lạnh thổi qua rừng, nước dâng lên từng giờ.

Đến sáng, nước đã phủ trắng khắp nơi.

Ruộng rẫy chìm sâu.
Đường làng biến mất.
Nhà cửa sập đổ.

Theo thống kê lúc bấy giờ, mực nước tại khu vực Suối Lộc Ninh dâng cao chưa từng thấy. Hơn 80% hoa màu của nhân dân bị mất trắng. Có nơi, cả làng không còn hạt lúa nào để ăn.

Cái đói bắt đầu len lỏi.

Người dân phải đào củ rừng, ăn trái dại, thậm chí ăn cả lá cây để cầm cự qua ngày. Trẻ con gầy đi, người lớn kiệt sức.

Nhưng đúng lúc ấy… giặc lại đến.

Lợi dụng thiên tai, thực dân Pháp huy động tới hàng chục tiểu đoàn mở cuộc càn lớn vào căn cứ, âm mưu “đánh một đòn quyết định” khi ta đang yếu nhất.

Một bên là đói.
Một bên là giặc.

Tưởng như không thể chống đỡ.

Nhưng người dân Lộc Ninh – Suối Ông Hùng đã chọn một con đường duy nhất:
Vừa chống đói, vừa đánh giặc.

Trong những ngày nước còn chưa rút, du kích vẫn bám trụ. Họ lội nước, băng rừng, dùng địa hình quen thuộc để phục kích địch. Bộ đội chủ lực phối hợp cùng du kích địa phương đánh trả quyết liệt.

Tại khu vực cầu Lộc Ninh, lực lượng ta đã tiêu diệt một đại đội địch.
Không lâu sau, tại Trảng Sầm, du kích địa phương bắn rơi máy bay trinh sát của Pháp.
Rồi tiếp đó, thêm một chiếc nữa bị hạ tại Trâm Sụ.

Giữa đói rét và gian khổ, những chiến công vẫn nối tiếp nhau.

Ở hậu phương, người dân không ngồi yên.

Họ mở lại các tuyến đường vận chuyển lương thực từ Campuchia, từ Đồng Tháp về căn cứ.
Họ chia nhau từng đấu gạo.
Họ dựng lại nhà, khai hoang lại ruộng.

Một khẩu hiệu lúc bấy giờ vang lên khắp vùng căn cứ:
“Chống giặc đói ngang với chống giặc Pháp.”

Câu nói ấy không chỉ là lời động viên.
Nó trở thành ý chí.

Ý chí giúp người dân đứng vững giữa thiên tai.
Ý chí giúp họ không khuất phục trước kẻ thù.

Và rồi, sau những tháng ngày khắc nghiệt, cuộc sống dần ổn định trở lại. Ruộng lại xanh. Làng lại dựng lên. Lực lượng cách mạng không những không bị tiêu diệt, mà còn vững mạnh hơn.

Ngày nay, khi nhắc lại mùa lũ năm 1952, người ta không chỉ nhớ về một thiên tai khốc liệt.

Mà nhớ về một điều lớn hơn:

Trong những năm tháng “hoa lửa”, người dân Lộc Ninh – Suối Ông Hùng không chỉ biết chiến đấu với kẻ thù… mà còn biết chiến thắng cả nghịch cảnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn