Cựu chiến binh

Mưa Pháo Vị Xuyên Và Miếng Cơm Cháy Thấm Đẫm Tình Đồng Đội

Tuyên Quang24/12/2025Đoàn xã Hòa An (Đoàn xã Hòa An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trích lại lời kể của ông Lưu Quang Chiến – Cựu chiến binh thôn Làng Rèn 1, xã Hòa An.

Tôi là Lưu Quang Chiến (C17 Công binh, Trung đoàn 266, Sư đoàn 313). Nếu ai hỏi tôi về sự khốc liệt của chiến tranh, tôi sẽ kể cho họ nghe về những ngày ở điểm cao 1030 Si Cờ Lá. Đó không còn là chiến trận bình thường, đó là một địa ngục trần gian nơi đất đá cũng phải tan chảy.

🔥 Những trận mưa pháo "không thể tả nổi"

Có những ngày, quân địch dội pháo xuống trận địa chúng tôi như trút nước. Tiếng nổ chát chúa nối tiếp nhau không dứt, mặt đất rung chuyển điên cuồng như một con thú bị thương. Đạn pháo cày xới nát bấy những vách đá, khói bụi mịt mù che lấp cả ánh mặt trời.

Khủng khiếp nhất là khi chứng kiến đồng đội mình ngã xuống. Có những người anh em vừa mới đây thôi còn ngồi cạnh nhau, nhưng chỉ sau một quầng lửa đỏ rực, họ đã vĩnh viễn nằm lại với đất mẹ Vị Xuyên. Nỗi đau ấy, sự tàn khốc ấy, không có từ ngữ nào tả xiết. Chúng tôi chỉ biết nén đau thương vào trong, tay nắm chặt thêm cán xẻng, tay súng, quyết tâm giữ vững trận địa.

🧭 3 ngày "đói lả" giữa bãi mìn tử thần

Nhiệm vụ của lính công binh chúng tôi là phải đi trước để mở lối. Có một lần, tôi cùng một đồng đội nhận lệnh đi dò mìn để dọn đường cho bộ binh tiến công. Giữa vùng bình địa đầy rẫy hiểm nguy, mỗi bước chân là một lần đánh cược với mạng sống.

Chuyến đi ấy kéo dài hơn dự kiến. Suốt 3 ngày đêm ròng rã, chúng tôi không có một hạt cơm vào bụng, không một mẩu lương khô. Cái đói cồn cào bóp nghẹt dạ dày, cái lạnh của núi cao thấm vào xương tủy, nhưng mắt vẫn phải căng ra nhìn từng tấc đất, tay vẫn phải rà từng milimet để tìm "tử thần" giấu mặt. Lúc đó, chúng tôi sống và làm việc chỉ bằng một ý chí duy nhất: Phải hoàn thành nhiệm vụ để anh em phía sau được an toàn.

🍚 Miếng cơm cháy ấm lòng người lính

Ngày thứ ba, khi hoàn thành nhiệm vụ và bò được về đến đơn vị, người chúng tôi đã lả đi, quần áo rách mướp, mặt mũi đen nhẻm vì bụi than và đất đá. Lúc đó đã quá giờ cơm từ lâu, anh em trong đơn vị đã ăn hết sạch.

Nhìn cái nồi gang không còn hạt cơm trắng nào, tôi và người đồng đội cùng đi chỉ biết nhìn nhau cười gượng. Nhưng rồi, chúng tôi phát hiện dưới đáy nồi vẫn còn một lớp cơm cháy dày. Hai anh em cứ thế ngồi bốc từng miếng cơm cháy khô khốc, cứng nhắc ấy mà nhai ngấu nghiến.

Lạ thay, miếng cơm cháy khét ấy lúc đó lại ngọt và ngon đến kỳ lạ. Nó không chỉ là thức ăn để cứu đói, mà nó là hương vị của sự sống, là hơi ấm của "nhà", là sự bình yên sau khi vừa bước ra từ cõi chết.

🌟 Lời nhắn nhủ gửi thế hệ trẻ

Hỡi các cháu thế hệ mai sau, "Khi các cháu cầm bát cơm trắng thơm dẻo trên tay, hãy nhớ rằng đã có những thời đại mà cha ông các cháu phải đánh đổi bằng 3 ngày nhịn đói giữa bãi mìn để giữ lấy từng tấc đất. Dù là hạt cơm, hạt muối hay thời gian, cơ hội, hãy biết trân trọng. Những thứ các cháu đang có là ước mơ xa xỉ của chúng tôi giữa làn đạn pháo năm xưa.

Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại ở Vị Xuyên, và hãy xây dựng một Việt Nam cường thịnh để tiếng pháo không bao giờ còn gầm vang trên mảnh đất hình chữ S này nữa!"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn