Mùa Phượng Cuối Cùng
Mùa Phượng Cuối Cùng
Mùa hè năm 1971, sân trường huyện rực đỏ màu hoa phượng.
Lan và Hùng ngồi dưới gốc cây quen thuộc sau giờ học.
Ngày hôm sau, Hùng sẽ lên đường nhập ngũ.
Cả hai đều mới mười chín tuổi.
Ở cái tuổi ấy, người ta thường nói về tương lai bằng những giấc mơ rất đẹp.
Hùng bảo:
— Sau này hòa bình, anh sẽ học tiếp đại học.
Lan cười:
— Còn em sẽ làm cô giáo.
Rồi cô cúi xuống nhặt một cánh phượng đỏ, ép vào cuốn sổ nhỏ.
— Để làm kỷ niệm.
Hùng nhận lấy.
— Anh sẽ mang theo.
Những năm chiến tranh, cánh phượng ấy nằm trong túi áo ngực của người lính trẻ.
Đi qua bao trận mưa rừng.
Bao cuộc hành quân.
Bao đêm nhớ nhà.
Nó vẫn được giữ nguyên.
Cho đến một ngày cuối năm 1974, Hùng bị thương nặng.
Trong lúc chờ được chuyển về tuyến sau, anh lấy cuốn sổ ra xem lại.
Cánh phượng ngày nào đã khô cong, chuyển sang màu nâu sẫm.
Anh mỉm cười.
Trong đầu hiện lên sân trường cũ.
Tiếng ve.
Tiếng cười của Lan.
Và lời hẹn năm nào.
Hùng may mắn sống sót.
Mùa thu năm 1976, anh trở về.
Ngôi trường vẫn còn đó.
Cây phượng năm xưa đã lớn hơn nhiều.
Lan đứng dưới gốc cây đợi anh.
Không ai nói gì trong giây phút đầu tiên.
Chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.
Cánh phượng ép suốt năm năm chiến tranh vẫn nằm nguyên trong cuốn sổ.
Như một lời hẹn đã vượt qua bom đạn và thời gian để trở thành hiện thực.



