Mùa phượng đỏ năm ấy
Mùa phượng đỏ năm ấy
Mùa hè năm ấy, hoa phượng nở đỏ rực cả sân trường, như những đốm lửa nhỏ cháy trên cành. Hòa đứng dưới gốc phượng, còn Mai ngồi trên bậc thềm, tay xoay xoay cánh hoa rơi.
“Hòa này, sau này… nếu chiến tranh qua đi, cậu sẽ làm gì?”
Hòa cười nhẹ: “Tớ sẽ về… trồng một cây phượng khác, ngay trước nhà.”
Mai khẽ gật đầu, không nói thêm. Cả hai đều hiểu, lời hứa ấy mong manh như cánh hoa phượng trong gió.
Rồi chiến tranh ập đến.
Ngày Hòa lên đường, sân trường vẫn đỏ rực màu hoa. Mai đứng dưới gốc phượng, nắm tay Hòa thật chặt.
“Cậu nhớ quay về… trước mùa phượng sau nhé.”
Hòa không trả lời, chỉ gật đầu, ánh mắt kiên định nhưng sâu thẳm là nỗi lo không nói thành lời.
Ngoài chiến trường, cái “mùa phượng đỏ” không còn là hoa nữa — mà là lửa, là khói, là những trận đánh kéo dài đến kiệt sức. Hòa cùng đồng đội hành quân xuyên rừng, băng qua những vùng đất cháy sém. Có những ngày, cái nóng không chỉ từ mặt trời mà còn từ bom đạn thiêu đốt mọi thứ.
Trong những đêm hiếm hoi yên tĩnh, Hòa lại nhớ đến cây phượng năm nào. Nhớ Mai, nhớ lời hẹn giản dị nhưng xa xôi.
Một trận đánh lớn xảy ra vào đúng mùa hè. Đạn pháo xé toạc không gian. Đồng đội ngã xuống, tiếng gọi nhau lẫn trong khói bụi. Hòa bị thương, nằm lại giữa chiến trường, mắt mờ dần. Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt thấy màu đỏ — không biết là lửa hay là hoa phượng trong ký ức.
Anh cố gượng dậy.
“Phải sống… để trở về.”
Ở quê nhà, phượng lại nở. Mai vẫn đến ngồi dưới gốc cây cũ. Nhưng năm nay, cánh hoa rơi nhiều hơn, đỏ hơn — như nhuốm cả nỗi chờ đợi.
Tin chiến thắng đến vào một buổi chiều đầy nắng. Người trong làng reo vui, nhưng Mai chỉ đứng lặng. Cô không tìm niềm vui trong đám đông, mà tìm một bóng hình.
Và rồi… Hòa xuất hiện.
Anh gầy đi, trên người còn vết thương chưa lành. Nhưng ánh mắt vẫn như ngày nào. Mai bật khóc, chạy đến ôm chầm lấy anh, dưới tán phượng đang rơi hoa đỏ như mưa.
Hòa khẽ nói:
“Tớ chưa kịp trồng cây phượng mới… nhưng tớ đã quay về.”
Mai mỉm cười qua nước mắt:
“Không cần trồng nữa… cây này vẫn đợi chúng ta.”
Hoa phượng vẫn rơi, đỏ rực như lửa. Nhưng lần này, đó không phải là màu của chiến tranh — mà là màu của ký ức, của lời hẹn đã được giữ trọn trong một thời hoa lửa.



