Mùa phượng năm ấy
Mùa phượng năm ấy
Mùa phượng năm ấy
Tháng 5 năm 1972, sân trường ở Hải Phòng đỏ rực hoa phượng nhưng lớp học gần như trống vắng vì nhiều học sinh đã đi sơ tán.
Cô giáo Lan vẫn đều đặn lên lớp mỗi ngày.
Trong lớp chỉ còn hơn chục học sinh nhỏ ngồi học dưới tiếng còi báo động.
Mỗi lần còi hú vang, cô lại dẫn học trò chạy xuống hầm trú ẩn. Có em vừa ôm sách vừa khóc:
— “Bao giờ mới hết chiến tranh hả cô?”
Cô Lan nhẹ nhàng:
— “Rồi sẽ hết thôi. Khi ấy các em sẽ được học dưới những mùa phượng thật yên bình.”
Một hôm, trường bị bom đánh gần đó. Cửa kính vỡ tung, bụi đất phủ kín bảng đen.
Sau tiếng nổ, cô Lan vẫn đứng chắn trước học sinh.
Tay cô bị thương nhưng miệng vẫn dịu dàng:
— “Các em đừng sợ.”
Nhiều năm sau, những học sinh năm ấy đã trưởng thành. Có người làm bác sĩ, có người làm kỹ sư, có người trở thành giáo viên giống cô Lan.
Nhưng mỗi mùa phượng nở, họ vẫn nhớ về người cô giáo trẻ đã dạy mình biết đọc, biết viết và biết cả cách giữ niềm tin giữa những năm tháng hoa lửa.



