Mùa Phượng Trên Tuyến Lửa
Năm ấy, Lan mười bảy tuổi, gác lại trang vở còn dang dở để theo đội thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn. Mùa phượng đỏ rực cả triền núi, hòa cùng khói bom và tiếng máy bay gầm rú. Mỗi chuyến san lấp hố bom là một lần đối mặt cái chết, nhưng Lan và đồng đội vẫn cười, vẫn hát. Một chiều mưa bom, Hùng – cậu bạn cùng làng – ngã xuống ngay trước mắt Lan. Trên tay Hùng vẫn nắm chặt bức thư chưa kịp gửi về cho mẹ. Lan khóc, nhưng nước mắt nhanh chóng hòa vào đất đỏ. Cô hiểu rằng, tuổi trẻ của họ
Năm ấy, Lan mười bảy tuổi, gác lại trang vở còn dang dở để theo đội thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn. Mùa phượng đỏ rực cả triền núi, hòa cùng khói bom và tiếng máy bay gầm rú. Mỗi chuyến san lấp hố bom là một lần đối mặt cái chết, nhưng Lan và đồng đội vẫn cười, vẫn hát.
Một chiều mưa bom, Hùng – cậu bạn cùng làng – ngã xuống ngay trước mắt Lan. Trên tay Hùng vẫn nắm chặt bức thư chưa kịp gửi về cho mẹ. Lan khóc, nhưng nước mắt nhanh chóng hòa vào đất đỏ. Cô hiểu rằng, tuổi trẻ của họ sinh ra để cháy lên, như hoa phượng đỏ rực giữa chiến trường. Sau ngày hòa bình, Lan trở lại con đường cũ, phượng vẫn nở, nhưng những người trẻ năm xưa thì mãi nằm lại.


