Mưa rét Điện Biên
Tôi vẫn nhớ những ngày mưa rét ở Điện Biên. Mưa ở vùng núi có cái lạnh rất khác. Mưa xuống dai dẳng, đất nhanh chóng trở nên nhão, đường đi trơn trượt. Quần áo ẩm ướt nhiều ngày khiến người lúc nào cũng thấy lạnh.

Tôi vẫn nhớ những ngày mưa rét ở Điện Biên.
Mưa ở vùng núi có cái lạnh rất khác. Mưa xuống dai dẳng, đất nhanh chóng trở nên nhão, đường đi trơn trượt. Quần áo ẩm ướt nhiều ngày khiến người lúc nào cũng thấy lạnh.
Nhưng chiến trường không vì mưa rét mà dừng lại.
Sau một đêm mưa, sáng hôm sau chúng tôi thức dậy trong những bộ quần áo còn ẩm. Người lau lại đôi giày, người kiểm tra công sự, người tìm cách hong những thứ cần thiết.
Một đồng đội ngồi bên cạnh vừa xoa hai bàn tay vừa nói:
— Lạnh thật!
Tôi cười:
— Lạnh thì càng phải vận động.
Nói rồi chúng tôi cùng bắt tay vào công việc.
Công sự sau mưa cần được kiểm tra và gia cố. Đất nhão khiến công việc khó khăn hơn. Người xúc đất, người đắp lại những chỗ bị sạt, người kiểm tra hệ thống liên lạc.
Không ai than phiền nhiều.
Ai cũng hiểu rằng nếu mình làm tốt phần việc của mình thì đồng đội bên cạnh sẽ yên tâm hơn.
Có hôm mưa kéo dài từ sáng đến tối.
Chúng tôi gần như không có lúc nào được khô ráo hoàn toàn.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
— Bao giờ trời mới tạnh?
Người lớn tuổi hơn cười:
— Trời muốn mưa thì cứ mưa. Việc của mình vẫn phải làm.
Câu nói ấy làm mọi người bật cười.
Giữa hoàn cảnh khó khăn, một tiếng cười cũng giúp tinh thần nhẹ đi.
Tối đến, chúng tôi ngồi sát nhau trong nơi trú tạm.
Không có những bữa cơm đầy đủ như ở quê nhà.
Mỗi người chỉ có phần ăn đơn giản.
Nhưng điều quý nhất là chúng tôi luôn biết chia sẻ.
Ai có thêm chút thức ăn thì chia cho người bên cạnh.
Ai có áo khô hơn thì cho đồng đội mượn.
Có người vừa nhận được thư nhà cũng đọc cho mấy anh em nghe.
Những câu chuyện về quê hương khiến đêm mưa rét bớt dài.
Tôi nhớ nhất một đêm mưa rất lớn.
Nước chảy theo các rãnh đất.
Mọi người phải kiểm tra lại vị trí trú và bảo đảm những phần việc cần thiết.
Chúng tôi làm việc trong im lặng.
Mưa rơi trên mái che.
Gió lạnh luồn qua từng lớp áo.
Một đồng đội đứng cạnh tôi nói:
— Sau này hòa bình, nhất định tôi sẽ nhớ những đêm mưa này.
Tôi hỏi:
— Nhớ để làm gì?
Anh cười:
— Để biết mình đã từng cùng anh em vượt qua như thế nào.
Tôi cũng cười.
Đúng vậy.
Những khó khăn ấy rồi sẽ trở thành ký ức.
Nhưng tình đồng đội trong những ngày gian khổ thì ở lại rất lâu.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở lại Điện Biên.
Nhìn những ngọn núi, con đường và cánh đồng năm xưa, tôi bất chợt nhớ đến những ngày mưa rét.
Tôi nhớ những người đồng đội từng ngồi bên mình trong đêm lạnh.
Có người trở về.
Có người không còn nữa.
Nhưng tất cả đều đã góp phần vào một chặng đường lịch sử mà chúng tôi không bao giờ quên.


