MƯA RỪNG ĐIỆN BIÊN
Những năm kháng chiến, tôi theo đơn vị lên Điện Biên—một vùng đất xa lạ với người con Khánh Thiện như tôi. Núi cao, rừng sâu, đất đỏ quện vào từng bước chân. Nhưng chính nơi ấy lại là nơi tôi trải qua những ngày tháng không thể nào quên.
Đơn vị tôi được giao nhiệm vụ vận chuyển đạn dược ra gần mặt trận. Công việc nặng nhọc, đường đi lại hiểm trở. Những con dốc dài hun hút, trơn trượt vì mưa rừng khiến mỗi bước đi đều phải dồn hết sức. Có hôm đi từ lúc trời chưa sáng đến khi đêm xuống vẫn chưa tới nơi.
Tôi nhớ một lần, khi đang gùi hàng qua một con dốc đất thì trời bất ngờ đổ mưa lớn. Mưa rừng ào ào, nước chảy thành dòng, đất dưới chân nhão ra như bùn. Cả tổ phải dừng lại nép vào sườn núi, cố giữ thăng bằng để không bị trượt xuống.
Trong lúc đó, một đồng đội phía trước bị trượt chân, ngã xuống kéo theo cả bao đạn nặng trên lưng. Anh cố gượng dậy nhưng không nổi. Nếu để lâu, không chỉ chậm nhiệm vụ mà còn nguy hiểm cho cả tổ. Không ai bảo ai, chúng tôi nhanh chóng chia nhau gỡ hàng, người đỡ anh, người giữ lại những bao đạn không cho trôi xuống dốc.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, nhưng chúng tôi vẫn kiên trì. Sau một hồi vật lộn, cuối cùng cũng đưa được anh và toàn bộ số hàng lên chỗ an toàn. Không ai nói gì nhiều, chỉ nhìn nhau gật đầu rồi tiếp tục lên đường. Ai cũng hiểu rằng mỗi chuyến hàng đến nơi là góp thêm sức cho mặt trận phía trước.
Khi hoàn thành nhiệm vụ, quay lại nhìn con dốc vừa đi qua, tôi thấy nó dài và dốc hơn rất nhiều so với lúc leo lên. Có lẽ không chỉ vì địa hình, mà vì những gì chúng tôi đã phải vượt qua trong cơn mưa rừng ấy.
Giờ đây, Điện Biên đã thay đổi, đường sá thuận tiện hơn, không còn những chuyến gùi hàng trong mưa như ngày trước. Nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn cảm nhận được cái lạnh của mưa rừng, cái nặng của bao đạn trên lưng, và hơn hết là tinh thần không bỏ cuộc của những người lính năm ấy—những con người đã góp phần làm nên những ngày tháng lịch sử.



