Mưa rừng Trường Sơn
Tôi vẫn nhớ như in mùa mưa năm đó, khi đơn vị tôi hành quân dọc theo dãy Trường Sơn. Đường trơn như đổ mỡ, mỗi bước chân lún sâu vào bùn đỏ. Ba lô ướt sũng, súng đạn lúc nào cũng phải giữ khô bằng mọi cách. Nhưng cái khó nhất không phải là thời tiết, mà là sự căng thẳng luôn thường trực — máy bay địch có thể quần thảo bất cứ lúc nào.
Một buổi chiều, khi trời vừa ngớt mưa, chúng tôi dừng chân bên một con suối nhỏ. Anh em tranh thủ nấu cơm, hong lại quần áo. Bỗng từ xa vọng lại tiếng động cơ quen thuộc. Không cần ai ra lệnh, tất cả lập tức tản ra, ẩn mình dưới tán rừng. Máy bay trinh sát bay vòng vài lượt rồi thả pháo sáng. Cả khu rừng bỗng sáng rực như ban ngày.
Tôi nằm ép mình xuống đất, tim đập mạnh đến mức tưởng như kẻ địch cũng có thể nghe thấy. Ngay bên cạnh, một cậu lính trẻ mới nhập ngũ, tay run lên bần bật. Tôi khẽ chạm vào vai cậu, thì thầm: “Bình tĩnh, rồi sẽ qua thôi.” Cậu gật đầu, ánh mắt vừa sợ hãi vừa kiên quyết.
Sau đợt đó, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng qua một trọng điểm bị đánh phá ác liệt. Ban đêm, chúng tôi gùi từng bao gạo, từng thùng đạn vượt qua những con đường đầy hố bom. Có lúc phải bò sát đất, có lúc phải chạy thật nhanh qua khoảng trống vừa bị đánh xong, đất vẫn còn nóng.
Một lần, khi đang vượt qua đoạn đường nguy hiểm, pháo sáng bất ngờ rực lên. Không kịp ẩn nấp, chúng tôi nằm rạp xuống giữa đường. Đạn pháo bắt đầu dội xuống. Đất đá tung lên, khói bụi mù mịt. Tôi nghe tiếng một đồng đội kêu lên. Khi đợt pháo ngớt, tôi bò sang, thấy anh bị thương ở chân. Không suy nghĩ nhiều, tôi cùng một người nữa cõng anh ra khỏi khu vực đó, mặc cho pháo có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Chúng tôi đã đi qua những ngày như thế — gian khổ, hiểm nguy, nhưng cũng đầy tình đồng đội. Mỗi bữa cơm chia nhau từng nắm gạo, mỗi giọt nước cũng nhường nhau khi thiếu thốn. Chính những điều đó đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.
Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhớ lại, tôi không chỉ nhớ về bom đạn, mà còn nhớ về những con người đã cùng mình đi qua những năm tháng không thể nào quên — những người đã sống, chiến đấu và hy sinh để đất nước được hòa bình như hôm nay.



