MƯA RỪNG VÀ NHỮNG MỐI HIỂM NGUY RÌNH RẬP KỂ CHUYỆN TRƯỜNG SƠN - SỐ 71
NGÀY 16 THÁNG 10 NĂM 1973 Có người ở chỗ Ngân ra, tôi mong nhận được thư em như mong gặp em. Không có thư, tôi thất vọng và buồn chẳng khác nào đi tìm em mà không gặp. Biết em đang trên đường công tác gặp lụt chưa về nhà được, tôi rất lo và thương em vất vả nhiều, chỉ mong những lời tâm tình này làm vợi bớt nỗi khó nhọc của em. Trời cứ mưa mãi thôi. Những con sông chảy quanh nơi tôi ở nước dâng cao, đỏ ngầu, chảy cuồn cuộn. Nhìn dòng sông hung dữ, tôi lại nhớ đến sông Trường êm ả trong ngày chủ nhật mà hai đứa ra chụp ảnh với nhau – một ngày thật đẹp với trời trong sáng, sông phẳng lặng, em ngoan ngoãn và lòng tôi thì dào dạt tình yêu. Bây giờ chắc sông Trường cũng hung tợn lắm và trong lòng em hẳn cũng không tránh khỏi những cơn sóng gió. Tôi dặn em hãy nhớ lấy câu người đời vẫn răn nhau "Sông sâu chớ lội, đò đầy chớ qua", trong mùa mưa này càng phải cẩn thận… Trường Sơn , mùa mưa, có biết bao hiểm nguy rình rập: Lũ quét, sông cuốn, cây đổ, núi lở chôn vùi… Hồi này, tôi rất khỏe, ăn ngủ đều tốt, không có dấu hiệu sốt. Công việc kiến thiết chỗ ở đã xong, chỉ còn một số việc vặt và lo chuyển lương thực về dự trữ. Công tác chuyên môn bận nên tôi ít tham gia việc khác, vẫn làm việc theo nếp cả ngày lẫn tối, lúc rảnh lại nghĩ đến Ngân. Ra đây, tôi mất đi niềm sung sướng của ngày chủ nhật đi thăm em, thay vào đó là công việc, dọn dẹp vệ sinh, trồng rau... cho nguôi nỗi nhớ em. Mới đây chỗ tôi làm được bàn bóng bàn, lúc rỗi tôi hay chơi nên người thoải mái, vui thêm một chút. Từ hồi tháng 8 đến nay tôi chưa nhận được thư gia đình, chắc do mưa lụt đường xá trở ngại. Trong thư gửi Ngân, tôi động viên Ngân đừng bi quan, khẳng định những khó khăn do kẻ xấu cố tình gây ra để cản trở em sắp qua rồi; em sẽ lại được sống trong sự công bằng, giúp đỡ của mọi người, con đường đi sẽ rộng rãi hơn và nỗ lực phấn đấu sẽ đạt mục đích. Lắm lúc tôi chỉ muốn gọi em là vợ, chứ không muốn gọi là em, bởi gọi là vợ mới biểu hiện rõ tình sâu nghĩa nặng của hai đứa. *** Trong khi ở căn cứ, chún
NGÀY 16 THÁNG 10 NĂM 1973
Có người ở chỗ Ngân ra, tôi mong nhận được thư em như mong gặp em. Không có thư, tôi thất vọng và buồn chẳng khác nào đi tìm em mà không gặp. Biết em đang trên đường công tác gặp lụt chưa về nhà được, tôi rất lo và thương em vất vả nhiều, chỉ mong những lời tâm tình này làm vợi bớt nỗi khó nhọc của em.
Trời cứ mưa mãi thôi. Những con sông chảy quanh nơi tôi ở nước dâng cao, đỏ ngầu, chảy cuồn cuộn. Nhìn dòng sông hung dữ, tôi lại nhớ đến sông Trường êm ả trong ngày chủ nhật mà hai đứa ra chụp ảnh với nhau – một ngày thật đẹp với trời trong sáng, sông phẳng lặng, em ngoan ngoãn và lòng tôi thì dào dạt tình yêu. Bây giờ chắc sông Trường cũng hung tợn lắm và trong lòng em hẳn cũng không tránh khỏi những cơn sóng gió. Tôi dặn em hãy nhớ lấy câu người đời vẫn răn nhau "Sông sâu chớ lội, đò đầy chớ qua", trong mùa mưa này càng phải cẩn thận… Trường Sơn , mùa mưa, có biết bao hiểm nguy rình rập: Lũ quét, sông cuốn, cây đổ, núi lở chôn vùi…
Hồi này, tôi rất khỏe, ăn ngủ đều tốt, không có dấu hiệu sốt. Công việc kiến thiết chỗ ở đã xong, chỉ còn một số việc vặt và lo chuyển lương thực về dự trữ. Công tác chuyên môn bận nên tôi ít tham gia việc khác, vẫn làm việc theo nếp cả ngày lẫn tối, lúc rảnh lại nghĩ đến Ngân. Ra đây, tôi mất đi niềm sung sướng của ngày chủ nhật đi thăm em, thay vào đó là công việc, dọn dẹp vệ sinh, trồng rau... cho nguôi nỗi nhớ em. Mới đây chỗ tôi làm được bàn bóng bàn, lúc rỗi tôi hay chơi nên người thoải mái, vui thêm một chút. Từ hồi tháng 8 đến nay tôi chưa nhận được thư gia đình, chắc do mưa lụt đường xá trở ngại.
Trong thư gửi Ngân, tôi động viên Ngân đừng bi quan, khẳng định những khó khăn do kẻ xấu cố tình gây ra để cản trở em sắp qua rồi; em sẽ lại được sống trong sự công bằng, giúp đỡ của mọi người, con đường đi sẽ rộng rãi hơn và nỗ lực phấn đấu sẽ đạt mục đích.
Lắm lúc tôi chỉ muốn gọi em là vợ, chứ không muốn gọi là em, bởi gọi là vợ mới biểu hiện rõ tình sâu nghĩa nặng của hai đứa.
***
Trong khi ở căn cứ, chúng tôi tập trung làm chuyên môn, thì anh em đi công tác đồng bằng cũng vượt muôn ngàn gian khó để hoạt động nghiệp vụ. Hoàng Chu dưới vùng Sơn Tịnh (Quảng Ngãi) phải di chuyển chỗ ở liên tục. Địch càn quét dữ quá nên công tác ở mấy xã vẫn chưa triển khai được. Đã vậy, thời tiết lại sụt sùi mưa bão, việc chụp ảnh gian nan vô cùng. Chu nằm lại Tịnh Trà cả tuần mà chẳng chụp nổi Tổ vần công số một, loay hoay mãi mới bấm được hai kiểu: một tấm Tổ cày với một tấm gia đình bác Mai đóng đảm phụ. Số phim ít ỏi ấy Chu gom gửi về, tôi tính sẽ gộp chung với phim của anh em các phân xã khác để dựng thành một bộ ảnh hoàn chỉnh về vùng giải phóng. Nếu thấy còn thiếu chủ đề nào, tôi sẽ điện minh ngữ dặn Chu chuyển địa bàn, chụp thêm ảnh.
Khổ nhất là cái máy ảnh Exerta, Chu chưa quen máy nên chụp ảnh cứ mờ mờ, đã thế lại còn hay hóc và làm đứt phim. Mỗi lần đứt phim giữa chừng, vì không có túi đen cản sáng nên đành phải tháo cả cuộn ra rồi nhét cuộn khác vào, tiếc đứt ruột. Có lúc Chu chán phát bực, chỉ muốn quẳng quách cái máy đi cho xong chuyện.
Nằm dưới đồng bằng mà thiếu rau tươi trầm trọng, có tuần Chu phải ăn mắm cái liên miên, thỉnh thoảng di chuyển địa bàn mới có bữa cá đồng nướng dầm nước mắm. Bệnh sốt rét cứ thi thoảng lại quật Chu một trận. Tuy vất vả, Chu vẫn luôn hỏi thăm sức khỏe anh em ở nhà xem có "cải thiện" hay "tụt tạt" được gì không. Thấy công tác chạy chậm chạp, Chu nóng ruột lắm, cứ sốt sắng hỏi tình hình làm ăn của anh em ở Quảng Đà, Quảng Nam ra sao, dặn tôi gửi tin tức về phố 108 và không quên gửi lời chúc sức khỏe, thăm hỏi đến toàn thể đồng chí trong phân xã.
TỪ THÁNG 10/1973
Thời gian này, anh Vũ Đảo đã được chuyển ra Bắc vì sức khoẻ kém. Tôi được Ban Tuyên huấn cử phụ trách Tiểu ban Thông tấn xã. Đơn vị của chúng tôi đã lớn mạnh, đông hơn, hiện đại hơn và vẫn giữ được truyền thống thương yêu, đùm bọc nhau. Chúng tôi có buồng tối làm ảnh, có đài minh ngữ. Anh em tập hơp thành từng tổ phóng viên toả đi khắp cả 6 tỉnh Trung Trung Bộ và 3 tỉnh Tây nguyên. Tôi ở nhà điều phối công việc của các tổ công tác này, đồng thời trực tiếp biên tập tin, bài, ra Bản tin đều đặn phục vụ Khu và gửi ra Bắc. Lại như anh Đảo ngày xưa, mỗi khi nhận thư của ngoài Bắc gửi vào cho anh em Thông tấn, tôi bóc ra xem rồi tóm tắt nội dung báo cho đồng chí mình biết. Chúng tôi coi nhau như người ruột thịt, chẳng có gì phải giấu nhau cả, mặt khác sợ rằng gửi bản chính đi, dễ thất lạc.
Ngày 24 tháng 10 năm 1973
Hoàng Chu lại gửi cho tôi một lá thư. Chu bảo vừa nhận được thư và tiền tôi gửi xuống, rất phấn khởi khi được biết tình hình phân xã và anh em vẫn khỏe. Món quà cùng lá thư của Ngọc Điệp, người yêu của Chu ở Hà Nội, gửi vào, mà tôi tóm tắt lại càng làm Chu phấn khởi hơn, khiến Chu mất ngủ và thức trắng đêm (sau chuỗi ngày đau đầu, mất ngủ kéo dài).
Chu đang công tác ở cánh Nam, Tuyết Trinh và Oai ở cánh Bắc, mọi người đang chuẩn bị tài liệu cho ba ngày lễ lớn 19, 20 và 22/12. Chu đánh giá tình hình Quảng Ngãi nhìn chung yên hơn trước nhưng địch cũng đang có kế hoạch mới càn quét, lấn chiếm. Bị ta đánh, địch co lại giữ đất, tập trung quân giữ chốt, đánh chốt của ta, giữ trục đường số 1 và các cửa khẩu, đồng thời liên tục tung gián điệp biệt kích vào sâu hậu cứ. Đất hoạt động của anh em quá hẹp, chỉ còn miền núi. Chu đã chụp được một số ảnh về xây dựng vùng giải phóng nhưng phim phải mua và mượn của Tuyên huấn tỉnh. Phim Trung Quốc bị mốc khiến máy hóc liên tục, mỗi cuộn chỉ chụp được vài kiểu là phải bỏ. Số phim chụp được Chu sẽ tự đem về vì gửi sợ mất và số lượng cũng ít. Chu dặn nếu Phạm Biết xuống Quảng Ngãi công tác thì nên phát cho phim mới; hỏi thêm Tôn đã chụp ảnh ở sông Hrê đến đâu rồi vì Chu định tới đó làm về thủy lợi, nhân giống mới và cách làm ăn mới của đồng bào Hrê. Chu nói rằng làm tin ảnh tố cáo bọn địch vi phạm Hiệp định rất khó, vì địch đánh phá rồi chốt lại làm dân phải chạy về vùng an toàn, như Phổ An, Phổ Hiệp, Đức Hòa...
Về chuyện riêng, Chu nhờ tôi giữ hộ món quà của Ngọc Điệp, duy nhất chiếc áo sơ mi trắng thì nhường hẳn cho tôi. Biết tôi vừa "xây thành" với Ngân, lại có chiếc quần Pôlite mới mà chưa có áo diện, Chu đùa "chúng mình là một" nên cứ lấy mà dùng, còn Chu ở đây "vắng nàng trang điểm với ai". Mừng cho hạnh phúc của tôi và Ngân, Chu gửi lời chúc hai đứa mãi mãi bên nhau.


