Người có công giúp đỡ cách mạng

Mùa sen đỏ

Đồng Tháp02/07/2026Nguyễn Thị Mỹ Tiên (xã Tân Phú Đông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đến với cuộc đời này thật lặng lẽ, như một nụ sen còn khép trên mặt ao mùa hạ. Nhưng khi chiến tranh đi qua, họ nở ra thành một đóa hoa đỏ thắm trong ký ức của quê hương. Trịnh Hoài Sơn là một con người như thế — bình dị, ấm áp và bền bỉ đến tận cùng.

Sơn sinh ra ở một làng quê có những ao sen trải rộng mỗi độ hè về. Quê anh đẹp một cách hiền lành. Buổi sáng, sương còn đọng trên lá, chim chóc gọi nhau trên hàng tre, và mặt ao lấp lánh như có ai rắc lên đó những mảnh bạc nhỏ. Tuổi thơ của Sơn lớn lên giữa hương sen, tiếng quang gánh, tiếng chân trâu gõ nhịp trên đất, và tiếng mẹ gọi con về ăn cơm mỗi chiều. Nhưng cái đẹp yên bình ấy không giữ được lâu trước chiến tranh. Bom đạn đến, xé đi sự thanh thản của làng quê, để lại những khoảng trời đầy lo âu và những ngôi nhà cháy dở.

Từ nhỏ, Trịnh Hoài Sơn đã là đứa trẻ sống tình cảm. Anh thương mẹ vất vả, thương cha lam lũ, thương cả những người hàng xóm nghèo phải nén tiếng thở dài trong những đêm mất ngủ vì máy bay. Anh không nói nhiều, nhưng luôn để ý đến mọi điều nhỏ nhặt quanh mình. Thấy ai buồn, anh ở bên. Thấy ai thiếu thốn, anh sẵn lòng chia sẻ. Chính sự tử tế âm thầm ấy đã làm nên tính cách của anh sau này: điềm đạm, nhân hậu và luôn nghĩ cho người khác trước.

Khi đến tuổi, Sơn tình nguyện ra trận. Ngày anh đi, ao sen trước nhà đang vào mùa nở rộ. Mẹ anh đứng ở bậc cửa, tay cầm chiếc khăn đã cũ, mắt nhìn theo bóng con xa dần trên con đường đất. Bà không nói những lời lớn lao. Chỉ khẽ dặn: “Con đi nhớ giữ lấy điều tốt trong lòng mình.” Câu nói giản dị ấy theo anh suốt những năm tháng kháng chiến, như một mùi hương sen không bao giờ phai.

Ở đơn vị, Trịnh Hoài Sơn được mọi người quý mến vì sự chững chạc và tinh thần trách nhiệm. Anh không thuộc kiểu người thích tranh phần hơn, cũng không muốn đứng ở chỗ dễ được chú ý. Anh lặng lẽ làm việc của mình, nhưng làm đến nơi đến chốn. Trong những cuộc hành quân dài, anh luôn là người kiểm tra lại dụng cụ, nhắc đồng đội buộc chặt ba lô, chia nhau nước uống, rồi mới yên tâm lên đường. Có lúc trời mưa, đường trơn, anh đi chậm lại để giữ nhịp cho cả tổ. Có đêm rét, anh thức canh cùng người khác, dù bản thân đã mỏi rã rời. Ở anh, cái đáng quý nhất là sự bền bỉ và lòng tin không lay chuyển vào ngày mai.

Một sáng đầu tháng năm, đơn vị Sơn nhận nhiệm vụ giữ khu vực ven đường mòn chiến lược. Nơi ấy rất quan trọng, vì nếu để mất, việc vận chuyển và liên lạc sẽ gặp nguy hiểm. Trời hôm đó oi nồng, hơi đất bốc lên sau cơn mưa đêm khiến không khí như nén lại. Xa xa, tiếng súng thỉnh thoảng vọng về từng chặp. Trịnh Hoài Sơn cùng đồng đội giữ vị trí trong sự căng thẳng âm thầm của những người hiểu rõ trách nhiệm mình đang mang.

Khi đợt tấn công xảy ra, mọi thứ diễn ra rất nhanh. Đạn xé gió, lá cây rung lên dữ dội, đất dưới chân bị cày xới liên hồi. Sơn lao tới hỗ trợ đồng đội ở vị trí bị uy hiếp, không một giây chần chừ. Anh hiểu rằng có những lúc mình phải bước lên trước để người khác có thể đi tiếp. Trong khói súng mù mịt, anh vẫn cố giữ tinh thần tỉnh táo, gọi nhanh từng câu ngắn gọn, dứt khoát, như truyền thêm sức mạnh cho những người xung quanh.

Trận đánh kết thúc khi trời đã xế chiều. Khu vực được giữ vững, nhưng Trịnh Hoài Sơn thì đã nằm lại trên mảnh đất ngập mùi khói và cỏ non bị dẫm nát. Đồng đội tìm thấy anh trong tư thế vẫn hướng về phía trước, như thể chỉ vừa dừng lại một lát rồi sẽ tiếp tục bước tiếp. Cảnh tượng ấy làm mọi người lặng đi. Không ai nói, nhưng ai cũng hiểu rằng anh đã chọn ở lại để bảo vệ con đường cho người khác.

Tin Sơn hy sinh được báo về quê vào một ngày nắng nhạt. Mẹ anh nghe xong chỉ ngồi xuống bên hiên, nhìn ra ao sen trước nhà đã bắt đầu chớm nở. Bà không khóc ngay. Có lẽ trong lòng bà, nỗi đau đã hóa thành một khoảng lặng rất sâu, sâu như mặt nước dưới những cánh sen. Người làng sau này vẫn nhắc đến Sơn bằng tất cả sự kính trọng. Họ nói anh là đứa con hiền lành, tử tế, và đã sống một cuộc đời đẹp như hương sen quê mình: không ồn ào nhưng đủ để người ta nhớ rất lâu.

Trịnh Hoài Sơn hy sinh khi tuổi đời còn trẻ, nhưng sự ra đi ấy không làm anh biến mất. Anh trở thành một phần của quê hương, của ao sen, của con đường đất, của những mùa hè sau này vẫn rực lên trong ký ức người ở lại. Anh không để lại tiếng vang lớn, nhưng để lại một ánh sáng ấm và bền, như ngọn lửa nhỏ giữa đêm dài.

Giữa thời hoa lửa, những con người như Trịnh Hoài Sơn đã âm thầm làm nên vẻ đẹp vĩnh cửu của dân tộc. Họ sống bằng tình thương, chiến đấu bằng trách nhiệm, và ngã xuống bằng một sự bình thản đầy cao cả. Chính họ đã biến mất mát thành ký ức, biến hy sinh thành bất tử, để hôm nay khi nhắc lại, lòng ta vẫn lặng đi vì thương, vì kính, và vì biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn