Mùa sim tím không trở lại ở dốc Ba Thang
Trong một mùa hành quân qua dốc Ba Thang thuộc tuyến Trường Sơn, ông Lê Ngọc Sơn và đồng đội đã có những ngày ngắn ngủi bình yên giữa rừng sim tím. Nhưng chiến tranh khốc liệt nhanh chóng phủ bóng lên tất cả. Một người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi mùa sim năm ấy.
Ông Sơn kể rằng giữa chiến tranh khốc liệt, thiên nhiên Trường Sơn đôi lúc đẹp đến nao lòng. Đặc biệt là mùa sim tím nở kín các sườn đồi ở dốc Ba Thang, Quảng Bình.
Năm 1972, đơn vị ông dừng chân tại đây nhiều ngày để chờ vận chuyển hàng vào chiến trường. Sau những giờ san lấp hố bom, anh em thường tranh thủ hái sim rừng ăn đỡ đói.
Ông cười nhẹ:
“Hồi ấy sim rừng vừa chát vừa ngọt, ăn mãi tím cả môi.”
Trong tiểu đội có một chiến sĩ trẻ tên Quỳnh, quê Phú Thọ, rất hay hát. Mỗi chiều nhìn đồi sim tím, Quỳnh lại nghêu ngao vài câu dân ca khiến cả đơn vị thấy lòng nhẹ nhõm hơn giữa bom đạn.
Một hôm, đơn vị đang hành quân qua dốc thì máy bay địch bất ngờ ập đến ném bom.
Tiếng nổ rung chuyển cả cánh rừng.
Khi khói bụi tan đi, đồng đội mới phát hiện Quỳnh đã hy sinh khi lao tới cứu một chiến sĩ bị thương.
Ông Sơn nghẹn giọng kể:
“Hôm chôn cậu ấy, sim tím rơi đầy quanh mộ.”
Từ đó, mỗi lần nhìn màu sim nở, ông lại nhớ tới người đồng đội trẻ tuổi với giọng hát vang giữa núi rừng năm nào.
Ông bảo mùa sim năm ấy đã không bao giờ trở lại nguyên vẹn nữa.


