MÙA SỮA ĐỔ GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
Câu chuyện kể về sự hy sinh thầm lặng của những cô gái tuổi đôi mươi nơi tuyến lửa Trường Sơn, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi tóc, nhưng tình đồng chí và khát vọng sống chưa bao giờ tắt.
Vào những năm 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, cô gái trẻ Nguyễn Thị Kim Chúc rời quê hương Nam Định, mang theo ba lô và hoài bão tuổi trẻ vào tuyến lửa Trường Sơn. Khi ấy, bà mới vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người.
Đơn vị của bà Chúc đóng quân tại một trọng điểm trên đường 20 Quyết Thắng – nơi được mệnh danh là "tọa độ chết" vì bom cày đạn xới mỗi ngày. Nhiệm vụ của các cô gái thanh niên xung phong và chiến sĩ hậu cần là san lấp hố bom, thông đường cho xe qua và chăm sóc thương binh.
Bà Chúc kể lại, có một đêm cuối năm 1972, máy bay B-52 của địch rải thảm dữ dội. Hang đá nơi đơn vị bà làm trạm phẫu thuật dã chiến bị chấn động mạnh, khói bụi mịt mù. Giữa tiếng bom nổ đập vào vách đá, có một người chiến sĩ lái xe trẻ bị thương rất nặng vừa được đưa vào. Anh bị mất máu nhiều, đôi môi khô khốc, mấp máy gọi: "Mẹ ơi... con khát...".
Trong hang lúc đó đã cạn kiệt nước uống sạch, chỉ còn lại một hộp sữa đặc duy nhất – báu vật dùng để bồi dưỡng cho những ca thương binh nặng nhất. Bà Chúc vội vàng đục hộp sữa, hòa với chút nước ấm ít ỏi còn lại trong bình tông để bón cho anh. Nhưng vì vết thương quá nặng, người chiến sĩ không thể nuốt được. Từng giọt sữa hòa lẫn máu trào ra khóe miệng anh.
Bà Chúc ôm đầu anh vào lòng, vừa khóc vừa thì thầm: "Cố lên đồng chí ơi, sữa ngon lắm này, uống một chút đi...". Nhưng người chiến sĩ ấy đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên tay bà, khi chiếc ca sữa vẫn còn đầy một nửa.
Đêm đó, sau khi cùng đồng đội chôn cất người chiến sĩ trẻ dưới rặng cây rừng, bà Chúc quay lại hang. Nhìn ca sữa đã nguội lạnh, bà không cầm được nước mắt và quyết định mang đổ ca sữa ấy xuống mảnh đất nơi anh vừa nằm xuống. Bà bảo: "Ở thế giới bên kia, anh sẽ không còn bị cái khát, cái đói và bom đạn hành hạ nữa".
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, cô gái tuổi 18 ngày nào giờ đã là một người bà tóc bạc trắng. Nhưng mỗi khi nhắc lại hai chữ "Trường Sơn", mắt bà Kim Chúc lại nhòe đi. Câu chuyện về "mùa sữa đổ" giữa rừng già năm ấy mãi là một ký ức đau thương nhưng vô cùng cao đẹp về tình đồng chí, về một thời hoa lửa mà thế hệ của bà đã sống và dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.


