Bài viết

MÙA TÀN KHÔNG TẮT LỬA

MÙA TÀN KHÔNG TẮT LỬA

Lào Cai13/05/2026Đoàn xã Thác Bà (Đoàn xã Thác Bà)13 lượt xem1 lượt chia sẻ

Chiều muộn, sân nhà văn hóa chỉ còn tiếng gió lùa qua những hàng cây. Mấy bác cựu chiến binh ngồi bên nhau dưới mái hiên cũ, chậm rãi nhấp chén trà đặc. Không ai nói quá nhiều, nhưng trong ánh mắt mỗi người đều như cất giữ cả một thời tuổi trẻ dữ dội. Có bác giờ bước đi đã chậm. Có bác mái tóc bạc trắng như sương. Có người mang trong mình những vết thương cũ mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức. Nhưng lạ là khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, giọng nói của các bác vẫn đầy khí thế như ngày nào. Bác kể về những đêm hành quân xuyên rừng, trời tối đen đến mức không nhìn rõ mặt nhau. Chỉ có ánh đom đóm lập lòe và tiếng dép cao su chạm nhẹ vào đất đá. Có những ngày đói đến cồn cào, cả tiểu đội chia nhau từng ngụm nước cuối cùng. Thế nhưng chẳng ai lùi bước. Bởi phía sau họ là quê hương. Là gia đình. Là màu cờ đỏ vẫn đang chờ ngày tung bay trong hòa bình. Có một điều khiến người ta lặng đi nhất khi nghe các bác kể chuyện: chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ, mà còn để lại những khoảng trống không bao giờ đầy lại được. Nhiều người đồng đội đã nằm lại mãi mãi ở tuổi đôi mươi. Nhiều lời hẹn chưa kịp thực hiện. Nhiều lá thư còn chưa gửi tới tay người nhận. Vậy mà những người còn sống vẫn luôn nhắc về đồng đội bằng một sự trân trọng thiêng liêng nhất. Không bi lụy. Không than vãn. Chỉ là một nỗi nhớ rất sâu. “Thời Hoa Lửa” có lẽ chính là như thế — là nơi những ký ức cũ chưa bao giờ phai màu, nơi ngọn lửa của một thời thanh xuân vẫn âm thầm cháy trong trái tim những người đã đi qua chiến tranh. Mùa có thể tàn. Tuổi trẻ có thể qua đi. Nhưng có những ngọn lửa sẽ còn sáng mãi cùng thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn