Cựu chiến binh

Mưa tạnh

Phú Thọ24/08/2026Đoàn xã Tiên Lương (Đoàn xã Tiên Lương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mưa tạnh đến lúc này hai bên đã tìm hiểu xong phần lý lịch, Hồng (tên cô gái) con tên Quận trưởng Buôn Hồ, vì không chịu nổi sự tròng gẹo chế độ bất công của “Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa”, bố cô còn ép gả cho tên tỉnh trưởng góa vợ gấp đôi tuổi cô để mong cầu tiến chức... Hồng tuyệt vọng chạy trốn ra vùng giải phóng. Sau khi được học tập, thử thách, cách mạng cử cô đi học lớp y tá và bổ sung về huyện đội H4(3), bây giờ cô cũng như tôi... Bữa cơm tối, gạo rang, nước suối pha “Păng tô xít” thế mà ngon, nhất là sau cơn sốt và trốn viện tôi chưa được hạt cơm nào vào bụng. Tuổi 20 tràn đầy sức sống, đây là lần đầu tiên trong đời tôi được ăn ngủ cùng một cô gái miền nam trong khu rừng đang xảy ra chiến sự. Sau khi khóa cò khẩu K.54 gối đầu võng đề phòng bất chắc, giấc ngủ ngon lành đến cả hai, sau khi bữa cơm tối muộn mằn. Nửa đêm mưa càng nặng hạt, mưa như chọc thủng phần tăng, tôi lên cơn sốt, nổi gai ốc, nóng vã mồ hôi rồi run bần bật. Tôi cố giữ ý, xong cô gái biết thu võng, bọc đắp lên tôi, rồi hỏi han, xoa bóp. Tôi mệt nhừ như trẻ nhỏ, mặc cô tha hồ chăm sóc, người tôi run rật, cô gái dùng toàn thân, nóng, mềm, thơm mùi con gái áp lên người tôi mong ủ ấm, song rét vẫn hoàn rét, rét từ trong rét ra... lục tìm thuốc may còn hai ống Quynine, tôi ngoan ngoãn đề Hồng tiêm vào phần mông trong đêm tối, gió mưa... có lẽ vì lo, Hồng ôm tôi vào lòng, nước mắt lưng tròng... bây giờ Hồng mới thấu hiểu sự chịu đựng gian khổ, phẩm chất cao quý của bộ đội đặc công, bộ đội giải phóng “Bộ đội cụ Hồ”, đâu như bọn lính Ngụy tuyên truyền. Tảng sáng khu rừng mờ trong màn mưa sương, tiếng côn trùng râm ran, bây giờ đến lượt Hồng bị sốt và tôi phải chăm sóc cô...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn