MƯA THÁNG 4
Tôi chưa bao giờ quên được mùi của tháng Tư năm ấy. Đó không phải là mùi của hoa xoan hay mùi đất ẩm sau mưa đầu mùa, mà là mùi khét lẹt của thuốc súng trộn lẫn với mùi bùn đất ngai ngái nơi trận địaQuảng Trị. Tôi chưa bao giờ quên được mùi của tháng Tư năm ấy. Đó không phải là mùi của hoa xoan hay mùi đất ẩm sau mưa đầu mùa, mà là mùi khét lẹt của thuốc súng trộn lẫn với mùi bùn đất ngai ngái nơi trận địaQuảng Trị. Đêm trước trận đánh lớn, Cường ngồi gảy đàn cho cả trung đội nghe. Nó bảo: "Sau này hòa bình, tao về Hà Nội sẽ cưới cô hàng xóm, còn mày làm gì, Hùng?". Tôi nhìn lên bầu trời tối đen, nơi những tia lửa đạn xé toạc màn đêm, cười buồn: "Tao muốn làm một giáo viên, đứng lớp giữa tiếng trẻ em đọc bài, chứ không muốn nghe tiếng pháo nữa". Sáng hôm sau, pháo địch dội như trút nước. Cường nằm xuống ngay bên cạnh tôi. Nó không kịp nói lời từ biệt. Mandolin của nó vỡ đôi, tiếng dây đàn đứt vang lên khô khốc. Tôi ôm xác thằng bạn, máu nhuộm đỏ cả bộ quân phục bạc màu. Cổ họng tôi nghẹn đắng, không thể hét lên, chỉ có nước mắt chảy dài, hòa cùng đất cát. Anh Thành đi rồi. Không có tiếng khóc, chỉ có tiếng mưa lạnh lùng rơi trên xác anh. Tôi không kịp lau nước mắt, vội vàng cầm lấy khẩu súng của anh, thay anh chốt giữ vị trí. Lúc đó, tôi cảm thấy một nỗi căm thù hòa cùng nỗi đau xé lòng, nhưng cũng chính lúc đó, tôi biết mình không được phép gục ngã. Hôm sau, viện binh đến. Khi ngồi trên chuyến xe tải đưa anh Thành về phía sau, tôi nhìn lại dãy Trường Sơn hùng vĩ nhưng cũng thật tàn khốc. Tôi siết chặt bức ảnh ố vàng trong tay, tự hứa với bản thân: "Em sẽ về, anh Thành. Em sẽ mang câu chuyện của anh về." Chiến tranh không chỉ có đạn bom, chiến tranh là nơi những người thanh niên như chúng tôi học cách trưởng thành qua những mất mát, và học cách sống sót bằng tình đồng đội thiêng liêng. Tình cảm đồng chí nơi chiến trường



