Bài viết

MÙA THÁNG TÁM RỰC CỜ SAO VÀNG

Hưng Yên22/11/2025TRẦN ANH QUỐC (Đoàn xã Việt Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tám năm ấy, trời Hà Nội trong vắt sau những cơn mưa hè. Tôi – cậu bé mười ba tuổi, sống cùng mẹ trong một căn nhà nhỏ ở phố Hàng Bạc. Cả thành phố như đang nín thở. Mọi người đi lại lặng lẽ, nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên niềm chờ đợi.

Từ đầu năm, mẹ tôi thường thì thầm:
– “Rồi sẽ có ngày nước mình được tự do, con ạ.”
Tôi không hiểu hết, chỉ thấy trong đêm, những người thanh niên bí mật đi qua con ngõ nhỏ, mang theo những tờ giấy in dòng chữ “Việt Nam độc lập!”.

Đất nước khi ấy chịu cảnh một cổ hai tròng: vừa bị thực dân Pháp đô hộ, vừa bị phát xít Nhật chiếm đóng. Dân đói, người chết la liệt khắp nơi. Mẹ tôi kể, có người phải đổi cả áo quần, nồi niêu để lấy vài bát gạo. Trong khổ đau, Đảng và Bác Hồ âm thầm chuẩn bị cho một ngày lớn – ngày nhân dân vùng lên giành lại non sông.

Rồi giữa tháng Tám năm 1945, tin vui truyền đi như gió: “Nhật đầu hàng Đồng minh! Cơ hội đã đến!”
Cả Hà Nội dậy sóng. Người người kéo nhau ra đường, tay cầm cờ đỏ sao vàng, miệng hô vang:
– “Đả đảo thực dân, phát xít!”
– “Việt Nam độc lập muôn năm!”

Tôi nắm chặt tay mẹ, chen giữa biển người. Lá cờ đỏ rực tung bay giữa trời xanh. Từ mái nhà, ngọn cờ lớn được kéo lên. Chính quyền về tay nhân dân, không một viên đạn nổ.

Ngày 2 tháng 9 năm 1945, quảng trường Ba Đình đông nghẹt người. Tôi được mẹ cho đi từ sáng sớm. Khi Bác Hồ bước ra, trong bộ kaki giản dị, giọng Người vang lên:

“Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập.”

Mọi người òa khóc. Tôi cũng khóc. Không hiểu sao nước mắt cứ trào ra, chỉ thấy lòng mình tràn ngập niềm hạnh phúc và tự hào.

Sau này, khi lớn lên, tôi mới hiểu: Cách mạng Tháng Tám là kỳ tích của dân tộc, là kết quả của bao năm đấu tranh, của máu, nước mắt và lòng kiên trung của nhân dân Việt Nam. Từ những người nông dân chân đất đến trí thức, học sinh – tất cả đã góp sức làm nên một mùa thu vĩ đại.

Giờ đây, mỗi khi nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trên nền trời xanh, tôi lại nhớ về mùa thu năm 1945 ấy – mùa thu của khát vọng, của niềm tin và của tự do. Tôi thầm hứa sẽ sống sao cho xứng đáng với những con người đã hiến dâng trọn đời mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn