Mùa thư cũ
Chiều xuống, sân ga nhỏ phủ đầy ánh nắng cuối ngày. Giữa dòng người vội vã, một cô gái trẻ đứng lặng, hai tay ôm chặt chiếc khăn tay đã sờn cũ.
Đó là món quà người lính gửi lại trước ngày lên đường.
Ngày ấy, họ chưa kịp nói với nhau một lời hẹn ước. Chỉ có một câu nói giản dị: “Anh sẽ trở về.”
Những năm chiến tranh trôi qua trong chờ đợi. Cô gái vẫn đều đặn viết thư, dù chẳng biết những lá thư ấy có đến được nơi anh chiến đấu hay không.
Rồi một ngày, người đưa thư mang đến một phong thư đã bạc màu.
Anh không trở về.
Trong thư chỉ có vài dòng ngắn ngủi gửi từ những ngày cuối cùng của cuộc đời: mong cô hãy sống thật tốt, và nếu một ngày đất nước yên bình, hãy thay anh nhìn ngắm những mùa hoa.
Nhiều năm sau, cô vẫn giữ lá thư ấy trong chiếc hộp gỗ nhỏ.
Mỗi lần mở ra, cô không còn khóc. Cô chỉ mỉm cười.
Bởi cô hiểu, có những tình yêu không cần một cái kết trọn vẹn. Chỉ cần từng tồn tại trong những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, cũng đủ để người ta nhớ suốt một đời.


