Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

MÙA THU KHÔNG TRỞ LẠI: Liệt sỹ Phạm Trung Kiên (1952 -1972)

Hưng Yên01/12/2025Phạm Như Quỳnh (Học sinh Lớp 8C - Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi năm, cứ vào đầu thu, nhà tôi đã có một mâm cỗ cúng nho nhỏ, một nén hương trầm lặng đưa khói trên ban thờ, như một cách để tưởng nhớ người anh hùng ấy nơi cõi âm dương cách biệt. Đó là ban thờ của ông tôi, nhưng bản thân tôi lại không biết vì điều gì mà người ra đi, con cháu luôn ân cần hương quả mỗi năm nhưng chưa 1 lần được biết mặt ông. Không ít lần tôi muốn hỏi bà về người chiến sĩ ấy, nhưng lần nào cũng vậy, cứ tới ngày này, bà lại có một nỗi buồn thầm lặng nhưng hơn cả là sự tự hào về người chiến sĩ ấy trong trái tim. Dường như nếu tôi mở lời, những tâm tư sâu lắng trong lòng bà sẽ hóa thành những giọt nước mắt âm thầm trào ra. Sở dĩ tôi biết người ấy là ông của tôi - một người chiến sĩ quả cảm đã anh dũng hi sinh, bởi trên ban thờ luôn có một phong bì thư trắng, đã ố vàng theo thời gian, được bà phủ sạch bụi và luôn ngắm nhìn nó với ánh mắt đau thương khôn cùng. Trên phong bì có dòng chữ đỏ thẫm như máu "Tổ quốc Ghi công", nhưng nó dường như chưa từng được mở ra, bởi lớp keo niêm phong vẫn còn chắc chắn. Rồi năm nay, mùa thu lại tới – lại một mùa tâm trạng man mác buồn phủ kín đôi mắt bà. Nhưng lần này, nó lại mạnh mẽ hơn, mang theo niềm tự hào khó dấu. Tôi có thể cảm nhận được sự khác biệt trong tâm trạng của bà. Tôi hỏi khẽ: “Bà ơi, tại sao trên bàn thờ không có di ảnh của ông, chỉ có một phong bì thư còn chưa mở nhưng lại mang theo cả một bóng hình linh thiêng, đáng quý tới vậy ạ?”Bà không như tôi vẫn nghĩ, chỉ mỉm cười, đôi mắt đượm buồn, nói với tôi rằng:"Con biết không?, chính lá di thư ấy đã mang theo cả một thời hoa lửa của một vị chiến sĩ quả cảm đấy." Bà đưa tôi vào căn gác nhỏ, lấy từ tủ ra một tập giấy tờ được bà giữ gìn rất kỹ trong túi giấy nhựa nhỏ, nhưng cũng không thể tránh được những dấu vết thời gian. Trên đó là chiếc giấy khai sinh cũ, chữ còn nhòe, không nguyên vẹn; ngày tháng năm sinh của ông cũng vậy, không còn thấy rõ, chỉ lờ mờ in năm 1952, sinh ở Đình Phùng, Kiến Xương, Thái Bình. Tôi hỏi bà, bà nói:"Đúng là ông sinh năm 1952, còn ngày mùng 1 tháng 7." Bà làm sao quên được người đàn ông mà bà đã dành cả thanh xuân để đợi chờ. Tiếp đến là tấm bằng khen còn mới, trên đó in rõ ràng dòng chữ đầy tự hào: “Tổ quốc ghi công" – chiến sĩ Phạm Trung Kiên, mất ngày 16 tháng 8 năm 1972, hy sinh tại sa trường nơi cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra. Theo lời bà kể, Ông tôi sinh ra vào năm 1952, bắt đầu nhập ngũ từ năm 17 tuổi, tức năm 1969. Bà tôi – hậu phương vững chắc cũng có thể cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh: Ngày ấy, trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, không chỉ trải qua những trận đánh ác liệt mà còn phải sống những ngày tháng cùng đồng đội giữa bom rơi, đạn nổ, đói rét hoành hành. Mùa hè, nắng gắt và hóa chất của Mỹ khiến những cái cây không còn đổ bóng. Những đôi chân trần trầy xước, rách toạc, lặng lẽ băng qua con đường mòn Hồ Chí Minh. Mùa đông, mưa lạnh, nước ngập tới mắt cá chân, người ướt sũng run rẩy trong cái lạnh, nhưng vẫn phải gồng mình đào hầm, lợp lấp trận địa. Thức ăn không đủ, chỉ có những bữa cơm độn khoai, sắn, nhưng họ vẫn cắn răng bước tiếp – vì nhiệm vụ, vì tình yêu quê hương, đất nước, vì đồng bào và tổ quốc.Tiếng bom gầm rền trên đầu, tiếng súng vang rung mặt đất khiến tim gan của cả những người lính và hậu phương như lửa đốt. Không có đường lui, cũng không có suy nghĩ trốn chạy. Những vị anh hùng, bằng tấm lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, tình yêu gia đình và non nước, vùng lên quyết giành độc lập. Bằng ngọn lửa cháy rực trong tim, ông tôi – một người con của mảnh đất Thái Bình cũ – đã hy sinh giữa tiếng nổ vang trời của một trận mưa bom ác liệt năm 1972. Ngày đưa tro cốt ông về nơi đất mẹ, nước nhà gửi kèm cả một bức di thư được viết sau bữa cơm cuối cùng, khi ông tự lường trước sinh mệnh của mình. Nói tới đây, nước mắt bà tôi lăn dài, rồi run rẩy đưa tay gỡ lớp keo niêm phong của bức thư, hơn 50 năm giữ nỗi niềm trong lòng. Trong thư, ông bày tỏ nỗi nhớ và lời xin lỗi tới người vợ trẻ mới cưới, vẫn mang niềm hi vọng trở về. Ông còn viết: “Năm nay là mùa thu đặc biệt nhất, liệu có còn trở lại thêm mùa thu nào không?” Bà không kiềm được nước mắt, từng giọt lớn nhỏ rơi xuống bức thư ố vàng.Giờ đây, tấm bằng khen “Tổ quốc ghi công” của ông tôi đã được bà treo lên, đầy tự hào, không còn phải giữ nỗi buồn đau ấy một mình. Ông đã mang cả tuổi xuân để đổi lấy hòa bình cho quê hương, bỏ lại cả một tương lai đang dang dở, ra đi ở tuổi 20, để thế hệ muôn đời sau được lớn lên, trưởng thành, được bước tiếp ước mơ và sống trọn vẹn. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ sống sao cho không phụ công ơn của ông và gia đình, với tất cả những gì ông đã hi sinh để giành lại cho tôi. Dù ông đã ra đi, nhưng câu chuyện về người lính trẻ Đình Phùng năm xưa vẫn mãi là niềm tự hào của con cháu dòng họ Phạm Phúc, mãi tôn vinh vị anh hùng của tuổi trẻ – Phạm Trung Kiên

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn