Khác

MÙA THU LỬA ĐỎ – KHÚC KHẢI HOÀN TRÊN ĐẤT QUẢNG

MÙA THU LỬA ĐỎ – KHÚC KHẢI HOÀN TRÊN ĐẤT QUẢNG

20/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA THU LỬA ĐỎ – KHÚC KHẢI HOÀN TRÊN ĐẤT QUẢNG

Đêm tối dày đặc phủ kín núi rừng. Dưới chân đèo Suối Ngổ, đoàn quân lặng lẽ băng qua từng vạt rừng, từng con suối lạnh buốt. Không ai nói một lời, chỉ có tiếng bước chân dồn dập và hơi thở gấp gáp hòa vào nhịp đập của thời cuộc.

Đó không còn là những con người của ngày hôm qua.

Đó là những chiến sĩ của một mùa thu sắp bùng cháy.

Tại suối Chí – nơi hội tụ của ý chí và niềm tin – toàn đội đã có mặt đông đủ. Những gương mặt cũ, mới, quen thuộc mà rắn rỏi hơn sau bao tháng ngày thử lửa. Dưới lá cờ đỏ được trao từ Tỉnh ủy, đội hình chỉnh tề, súng đạn đã sẵn sàng, lòng người như dây cung căng hết mức.

Tiếng trống, tiếng tù và vang lên dội núi.

Tôi bước lên phía trước. Không cần dài dòng.

“Thưa các đồng chí!

Chúng ta lớn lên từ lòng dân, sống nhờ dân, và hôm nay chiến đấu vì dân.

Thời cơ đã đến!

Quân Nhật đã đầu hàng.

Tỉnh ủy đã ra lệnh Tổng khởi nghĩa!

Nhiệm vụ của chúng ta: đánh chiếm đồn, giải phóng quê hương, giành lại chính quyền!

Hãy nhớ – chúng ta chỉ có một con đường: chiến đấu đến cùng!”

Một lời thề bật lên như sấm:

“Hy sinh vì Tổ quốc!”

“Việt Nam độc lập muôn năm!”

Những cánh quân lập tức tỏa đi như lửa gặp gió.

Ba Tơ vùng lên trước tiên.

Tiếng trống, tiếng mõ dậy đất. Nhân dân ào ào kéo đến như sóng lũ. Bọn bảo an hoảng loạn buông súng đầu hàng. Lũ lính Nhật nghe khí thế ấy cũng bỏ chạy tán loạn vào rừng sâu.

Minh Long, Trường An… lần lượt giải phóng.

Không khí cách mạng lan đi như cháy rừng.

Đến rạng sáng ngày mười sáu, chúng tôi áp sát Nghĩa Hành. Từ bốn phía, những đoàn người kéo đến, cờ đỏ rợp trời, tiếng hô vang dậy cả dòng sông Vệ:

“Việt Nam độc lập muôn năm!”

Tên tri huyện run rẩy ra lệnh đầu hàng.

Chính quyền về tay nhân dân!

Nhưng chiến thắng chưa bao giờ chỉ có ánh hào quang.

Ở Mỏ Cày, Xuân Phổ, Châu Ô… những trận đánh với quân Nhật diễn ra ác liệt. Máu đã đổ.

Đồng chí ngã xuống.

Có người vừa còn cười nói bên bếp lửa, phút sau đã nằm lại giữa chiến trường.

Tôi đứng lặng trước những tấm thân không còn hơi thở.

Nỗi đau như dao cắt.

Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, lòng căm thù và ý chí lại cháy lên dữ dội hơn bao giờ hết.

Chúng tôi siết chặt tay nhau, thề:

“Phải sống. Phải đánh. Phải thắng!”

Tin chiến thắng dồn dập bay về.

Miền núi đã giải phóng.

Đồng bằng đã nổi dậy.

Đêm mười lăm, rạng sáng mười sáu – toàn tỉnh Quảng Ngãi đứng lên.

Các cơ quan của địch bị chiếm.

Chính quyền cách mạng được thành lập.

Lịch sử sang trang.

Ngày ba mươi tháng tám năm ấy…

Một ngày không ai có thể quên.

Từ khắp các ngả đường, biển người đổ về thị xã. Cờ đỏ sao vàng rợp trời, sóng người nối dài bất tận. Tiếng hô vang dậy như muốn xé toang bầu trời:

“Việt Nam độc lập muôn năm!”

“Hy sinh vì Tổ quốc!”

Đại đội Hoàng Hoa Thám tiến bước giữa biển người.

Những bước chân đều tăm tắp.

Những khuôn mặt sạm nắng mà rạng ngời.

Phụ nữ vũ trang đứng hai bên đường, mắt dõi theo, tay vẫy cờ, miệng hô vang.

Đất trời như rung chuyển.

Đó không chỉ là một cuộc duyệt binh.

Đó là khúc khải hoàn của một dân tộc đứng dậy sau hàng chục năm nô lệ.

Trên lễ đài, lời tuyên bố vang lên dõng dạc:

“Chính quyền đã thuộc về nhân dân!”

Khoảnh khắc ấy – mọi hy sinh đều trở nên bất tử.

Máu đã đổ không uổng.

Những người đã ngã xuống như vẫn đang đứng đó, trong hàng ngũ, trong tiếng hô vang, trong lá cờ tung bay giữa trời thu.

Mùa thu năm ấy không chỉ có nắng vàng.

Mà còn có lửa.

Ngọn lửa của lòng dân.

Ngọn lửa của ý chí.

Ngọn lửa đã biến những con người bình thường thành bất tử.

Và từ trong lửa đỏ ấy…

Một dân tộc đã hồi sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn