Mưa trên đường hành quân
Một trận mưa lớn biến con đường hành quân thành bùn đất trơn trượt. Trong hoàn cảnh ấy, những người lính thay nhau kéo, dìu và động viên người yếu hơn, quyết không để ai tụt lại. Với Ông Đinh Văn Minh, ký ức về cơn mưa năm ấy chính là ký ức về tình đồng đội.
Ông Đinh Văn Minh nhớ rằng những chuyến hành quân trong chiến tranh vốn đã nhiều gian khổ, nhưng những ngày mưa thường khiến mọi thứ khó khăn hơn rất nhiều. Có một đêm, mưa bất ngờ trút xuống khiến con đường vốn gập ghềnh trở nên trơn trượt, bùn đất bám đầy chân và quần áo ai cũng ướt sũng. Ba lô nặng hơn vì thấm nước, đôi dép liên tục trượt khỏi chân, nhưng đội hình vẫn phải tiếp tục di chuyển. Một chiến sĩ trẻ nhiều lần bị ngã vì quá mệt, khiến những người đi bên cạnh phải liên tục dìu bạn đứng dậy.
Ông Minh cùng một người bạn thay nhau hỗ trợ người chiến sĩ ấy. Có đoạn đường quá trơn, mọi người phải bám vào nhau mới vượt qua được, người đi trước quay lại kéo người đi sau. Không ai than phiền hay trách móc, chỉ liên tục nhắc nhau cố gắng vì phía trước vẫn còn một đoạn đường. Khi đến điểm nghỉ, ai cũng mệt rã rời nhưng điều đầu tiên mọi người làm là kiểm tra lại đội hình. Khi biết không ai bị bỏ lại phía sau, mọi người mới yên tâm nghỉ ngơi.
Sau chiến tranh, mỗi khi Hải Phòng có một trận mưa lớn, Ông Minh lại nhớ đến những người bạn năm xưa. Có người vẫn còn liên lạc, có người đã mất và có người trở về quê ở một nơi khác. Ông nói mưa ngày nay chỉ làm đường phố ướt, còn cơn mưa năm ấy đã thử thách cả sức lực và ý chí của những người lính. Nhưng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, Ông càng hiểu rằng tình đồng đội không phải điều gì xa vời, mà là bàn tay đưa ra đúng lúc khi một người đang cần được giúp đỡ.



