Mẹ Việt Nam Anh hùng

MÙA XƯA CÒN VỌNG – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ NGUYỄN THỊ NGUYỆT

Tôi về lại xã Phước Hưng, huyện Trà Cú vào một buổi sáng sớm. Sương còn giăng mỏng trên những thửa ruộng, tiếng chim gọi nhau vang lên giữa không gian yên bình. Nhưng trong hành trình sưu tầm của mình, tôi biết rằng nơi đây không chỉ có sự bình yên, mà còn có những ký ức thấm đẫm hy sinh. Và trong những ký ức ấy, có một người mẹ khiến tôi không thể nào quên – Mẹ Nguyễn Thị Nguyệt.

Vĩnh Long27/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi về lại xã Phước Hưng, huyện Trà Cú vào một buổi sáng sớm. Sương còn giăng mỏng trên những thửa ruộng, tiếng chim gọi nhau vang lên giữa không gian yên bình. Nhưng trong hành trình sưu tầm của mình, tôi biết rằng nơi đây không chỉ có sự bình yên, mà còn có những ký ức thấm đẫm hy sinh.

Và trong những ký ức ấy, có một người mẹ khiến tôi không thể nào quên – Mẹ Nguyễn Thị Nguyệt.

Mẹ sinh năm 1892, một cuộc đời dài qua nhiều biến động của đất nước. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Ngô, sinh được ba người con. Một gia đình nông dân giản dị, gắn bó với ruộng đồng và những mùa lúa.

Nhưng rồi chiến tranh đến, không báo trước, không lựa chọn.

Người dân trong xã kể lại, mẹ là người phụ nữ hiền lành, tảo tần, luôn chăm lo cho chồng con. Nhưng trong sâu thẳm, mẹ mang một tình yêu quê hương âm thầm mà bền bỉ. Những người con của mẹ lớn lên trong chính sự giản dị ấy, mang theo trong tim một lý tưởng rõ ràng: phải bảo vệ mảnh đất này.

Người con trai – Nguyễn Văn Lầu, sinh năm 1930 – tham gia cách mạng từ năm 1948. Anh là một chiến sĩ, một người lính đã sớm bước vào con đường gian khổ của dân tộc. Những năm tháng ấy, chiến tranh còn nhiều gian nan, thiếu thốn, nhưng anh vẫn kiên cường chiến đấu.

Ngày 1 tháng 3 năm 1954, anh hy sinh.

Tin dữ đến, mẹ như lặng đi. Không ai thấy mẹ khóc lớn, chỉ thấy mẹ ngồi lặng bên hiên, ánh mắt xa xăm như đang cố níu giữ một điều gì đó đã mất.

Nhưng nỗi đau ấy chưa dừng lại.

Người con trai thứ hai – Nguyễn Văn Thà, sinh năm 1935 – tiếp bước anh, tham gia cách mạng năm 1961, trở thành chiến sĩ du kích xã Phước Hưng. Anh chiến đấu ngay trên mảnh đất quê hương, nơi từng con đường, từng mái nhà đều quen thuộc.

Ngày 15 tháng 6 năm 1962, tại ấp Chợ, anh hy sinh.

Hai người con. Hai lần tiễn biệt.

Tôi nghe đến đây mà lòng nặng trĩu. Một người mẹ đã đi qua gần trọn đời mình, chứng kiến từng đứa con lớn lên, rồi lần lượt ra đi mãi mãi. Đó không chỉ là nỗi đau, mà là sự hy sinh thầm lặng đến tận cùng.

Người dân Phước Hưng nói với tôi: “Mẹ Nguyệt chịu đựng giỏi lắm, không than, không kể gì hết…”

Có lẽ, chính sự lặng lẽ ấy lại làm nên велич đại của mẹ.

Mẹ không cầm súng, nhưng đã góp phần nuôi dưỡng nên những người con kiên trung. Mẹ không ra chiến trường, nhưng lại dâng hiến những gì quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc.

Những năm tháng sau đó, mẹ sống trong sự giản dị, không một lời kể công. Nhưng trong lòng người dân, mẹ là một biểu tượng – biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, của lòng yêu nước không cần phải nói thành lời.

Ngày 26 tháng 3 năm 2014, mẹ được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.

Một danh hiệu cao quý, nhưng có lẽ không thể diễn tả hết những gì mẹ đã trải qua.

Tôi rời Phước Hưng khi nắng đã lên cao. Những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài, yên bình đến nao lòng. Nhưng tôi biết, để có được sự bình yên ấy, đã có biết bao người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Nguyệt âm thầm hy sinh.

Hai người con đã ngã xuống, nhưng từ đó, quê hương được giữ lại.

Và hình ảnh của mẹ… vẫn như một mùa xưa còn vọng lại – lặng lẽ, sâu thẳm, nhưng không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MÙA XƯA CÒN VỌNG – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ NGUYỄN THỊ NGUYỆT | Câu chuyện thời hoa lửa