Bài viết

MÙA XUÂN 1975 – NGƯỜI LÍNH NHÌN THẤY NGÀY ĐẤT NƯỚC ĐOÀN TỤ

Tuyên Quang11/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA XUÂN 1975 – NGƯỜI LÍNH NHÌN THẤY NGÀY ĐẤT NƯỚC ĐOÀN TỤ

Sau nhiều năm chiến tranh, mùa xuân năm 1975 trở thành mùa xuân đặc biệt trong lịch sử dân tộc. Những chiến dịch lớn liên tiếp diễn ra, tạo nên bước chuyển quyết định dẫn tới Đại thắng mùa Xuân và ngày đất nước thống nhất. Với những người lính đã đi qua hàng chục năm chiến tranh, đó không chỉ là một chiến dịch quân sự mà là thời khắc họ chờ đợi bằng cả tuổi trẻ. Trong số họ có một người con của vùng cao Tuyên Quang, người đã rời quê từ khi còn rất trẻ và trải qua nhiều chiến trường. Khi bước vào mùa xuân 1975, ông đã không còn là chàng trai ngày nào nữa. Tóc đã điểm bạc, khuôn mặt sạm đi bởi những năm tháng trận mạc, nhưng trong lòng vẫn giữ nguyên một ước muốn: được nhìn thấy đất nước thống nhất và được trở về quê.

Những ngày đầu năm 1975, tin chiến thắng liên tiếp truyền đến các đơn vị. Người lính cảm nhận rõ rằng tình hình đang thay đổi rất nhanh. Những cuộc hành quân nối tiếp nhau, các đơn vị di chuyển trong thời gian gấp gáp. Không ai dám nói chắc ngày kết thúc, nhưng tất cả đều hiểu rằng một thời khắc lớn đang đến gần. Trong những giờ nghỉ hiếm hoi, anh em nói với nhau về quê nhà. Người nhớ mẹ, người nhớ vợ, người nhớ những đứa con còn nhỏ. Người lính quê Tuyên Quang lấy từ trong túi ra một tấm ảnh đã cũ. Trong ảnh là gia đình anh ngày trước khi lên đường. Anh nhìn rất lâu rồi cất lại.

Một đồng đội hỏi:

“Bao giờ anh về?”

Anh cười:

“Chắc lần này về thật.”

Không ai biết câu nói giản dị ấy sẽ trở thành hiện thực.

Chiến sự phát triển nhanh chóng. Những người lính liên tục tiến về phía trước. Có những nơi vừa hôm trước còn tiếng súng, hôm sau đã trở thành vùng giải phóng. Trong những ngày ấy, điều khiến người lính cảm động nhất là sự đón tiếp của người dân. Có nơi người dân mang nước ra cho bộ đội, có nơi đưa thức ăn, có nơi chỉ đứng bên đường vẫy tay. Những hình ảnh ấy khiến anh nhớ đến quê mình, nhớ những người dân vùng cao từng tiễn những đoàn quân lên đường.

Nhưng chiến tranh chưa kết thúc thì vẫn còn nguy hiểm. Trong một trận đánh cuối cùng, đơn vị của anh gặp sự chống trả quyết liệt. Một đồng đội trẻ bị thương. Anh quay lại đưa bạn ra khỏi khu vực nguy hiểm. Người đồng đội nói rằng cứ để mình lại, nhưng anh không đồng ý. Anh nói rằng đã đi với nhau đến đây thì phải cố đưa nhau về. Hai người cùng bò qua một đoạn đất trống. Khi đưa được bạn đến nơi an toàn, anh mới nhận ra mình cũng bị thương.

Không ai muốn dừng lại.

Bởi phía trước là ngày mà họ đã chờ đợi quá lâu.

Khi tin chiến thắng cuối cùng được xác nhận, những người lính không biết phải diễn tả cảm xúc thế nào. Có người bật khóc. Có người ôm đồng đội. Có người ngồi lặng im. Người lính quê Tuyên Quang đứng rất lâu, nhớ lại những người đã hy sinh trong suốt những năm tháng trước đó. Ông nhớ người bạn đã nằm lại ở một chiến trường khác, nhớ những lá thư không bao giờ nhận được hồi âm, nhớ những người mẹ đã chờ con và những người vợ đã chờ chồng.

Ngày đất nước thống nhất là ngày vui lớn của dân tộc, nhưng với những người lính từng trải qua chiến tranh, niềm vui ấy luôn đi cùng nỗi nhớ. Họ hiểu rằng không phải tất cả những người đã lên đường đều có cơ hội nhìn thấy ngày này. Chính vì vậy, chiến thắng càng trở nên thiêng liêng.

Sau đó, ông trở về quê. Đường về Hoàng Su Phì khi ấy vẫn còn nhiều đoạn khó đi. Ông bước xuống xe, đứng trước con dốc cũ và nhận ra quê hương vẫn còn đó. Mẹ ông đã già. Hai mẹ con nhìn nhau rất lâu. Bà không nói gì, chỉ đưa tay sờ lên khuôn mặt con. Ông cũng không nói được gì. Bao nhiêu năm xa cách, bao nhiêu lần tưởng không thể trở về, cuối cùng người con đã đứng trước mặt mẹ.

Đêm ấy, cả gia đình ngồi bên bếp lửa. Ông kể rất ít về chiến tranh. Mẹ cũng không hỏi nhiều. Bà chỉ muốn biết con có mệt không, có ăn được không và sau này định làm gì. Những câu hỏi bình thường ấy khiến ông xúc động. Sau bao nhiêu năm chiến đấu, cuối cùng ông lại trở về với những điều bình thường nhất của cuộc sống.

Nhiều năm sau, ông trở thành một trong những người thường được mời nói chuyện với thanh niên địa phương. Ông luôn nói rằng thế hệ trẻ hôm nay may mắn hơn thế hệ của ông rất nhiều. Các em được học hành, được lựa chọn nghề nghiệp, được đi xa, được trở về quê và có quyền mơ ước về tương lai. Nhưng chính vì được sống trong hòa bình nên càng phải biết trân trọng hòa bình.

Ông không muốn thanh niên chỉ nhớ chiến tranh bằng những con số. Ông muốn họ nhớ những con người phía sau những con số ấy. Một người lính có một người mẹ chờ đợi. Một người chiến sĩ có một quê hương để nhớ. Một người thanh niên có một ước mơ dang dở. Và hàng triệu ước mơ như thế đã làm nên lịch sử.

Mùa xuân 1975 đã khép lại một chặng đường chiến tranh đầy đau thương nhưng cũng mở ra một thời kỳ mới cho đất nước. Những người lính trở về quê, mỗi người mang theo một câu chuyện. Có câu chuyện được kể, có câu chuyện nằm lại trong ký ức. Người lính quê Tuyên Quang cũng mang theo những ký ức ấy cho đến cuối đời.

Mỗi khi mùa xuân về, ông lại nhìn những dãy núi quê hương và nhớ đến mùa xuân năm 1975. Ông nói rằng điều đẹp nhất không phải là mình đã từng chiến đấu ở đâu, mà là sau tất cả, mình còn được trở về nhìn thấy quê hương sống trong hòa bình. Những người đã hy sinh không có được niềm hạnh phúc ấy, nhưng chính họ đã góp phần làm nên nó. Vì vậy, mỗi con đường mới, mỗi ngôi trường, mỗi bản làng đổi thay và mỗi thế hệ trẻ trưởng thành hôm nay đều có thể được xem như một lời tri ân đối với những người đã đi qua thời hoa lửa.

Và trên những dãy núi Hoàng Su Phì, nơi những mùa lúa vẫn nối tiếp nhau qua năm tháng, câu chuyện về người lính trở về sau mùa xuân 1975 vẫn còn được kể. Không phải để nhắc thế hệ trẻ sống trong quá khứ, mà để nhắc rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là một hành trình rất dài của dân tộc, được viết bằng lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng đoàn tụ. Bởi cuối cùng, điều mà người lính mong muốn nhất sau tất cả những trận đánh không phải là một vinh quang riêng cho mình, mà là được nhìn thấy đất nước bình yên, được nghe tiếng trẻ em cười trên những con đường quê và được trở về ngồi bên bếp lửa với mẹ, với gia đình, với quê hương mà mình đã mang theo trong suốt những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn