Anh hùng Lực lượng vũ trang

MÙA XUÂN 1975 TRONG KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH (1)

Lịch sử dân tộc Việt Nam có những thời khắc mang ý nghĩa bước ngoặt. Mùa xuân năm 1975 đã đi vào trang sử vàng với đỉnh cao là Chiến dịch Hồ Chí Minh, chiến dịch kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Với nhiều người trẻ hôm nay, đó là mốc thời gian được ghi nhớ qua sách vở. Nhưng với bác tôi Trần Văn Minh, sinh năm 1952, quê tại huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên đó là những ký ức không thể nào quên của một thời tuổi hai mươi giữa

01/04/2026Nguyễn Thị Thu Huyền (ĐOÀN SỞ NÔNG NGHIỆP VÀ MÔI TRƯỜNG CHI ĐOÀN VĂN PHÒNG ĐĂNG KÝ ĐẤT ĐAI KHU VỰC I)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác nhập ngũ năm 1971. Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công về đơn vị thông tin liên lạc. Không trực tiếp ở mũi xung phong cầm súng tiến công, bác và đồng đội làm nhiệm vụ kéo dây, bảo đảm thông tin thông suốt giữa các đơn vị chiến đấu. Công việc ấy đòi hỏi sự chính xác, nhanh nhạy và tinh thần trách nhiệm rất cao, bởi mỗi mệnh lệnh truyền đi đều gắn liền với sự an toàn và thành công của cả đơn vị.

Đầu năm 1975, khi cục diện chiến trường chuyển biến nhanh chóng sau thắng lợi ở Tây Nguyên và Huế, Đà Nẵng, đơn vị bác nhận lệnh hành quân thần tốc vào Nam. Bác kể rằng chưa bao giờ tinh thần bộ đội lại sục sôi đến thế. Ai cũng cảm nhận được thời khắc quyết định đang đến gần. Những đoàn xe nối dài, những bước chân gấp gáp trên đường hành quân mang theo niềm tin mãnh liệt vào ngày toàn thắng.

Khi tiến vào vùng ven Sài Gòn cuối tháng 4/1975, nhiệm vụ của tổ thông tin càng trở nên khẩn trương. Dây điện thoại phải được kéo liên tục từ sở chỉ huy đến các mũi tiến công. Có khi phải luồn dây qua vườn cây, qua tường đổ, qua những đoạn đường còn khói súng. Địch chống trả quyết liệt, pháo nổ dồn dập. Vừa kéo dây xong, có thể vài phút sau đã bị đứt vì mảnh đạn. Thế là lại phải bò ra giữa làn đạn để nối lại.

Bác kể có lần đường dây bị đứt đúng lúc đơn vị phía trước đang xin chỉ thị quan trọng. Cả tổ chia nhau tìm điểm đứt giữa tiếng súng còn vang dội. Tay run vì căng thẳng, nhưng ai cũng cố giữ bình tĩnh. Khi tín hiệu được nối lại và nghe rõ giọng nói từ đầu dây bên kia, mọi người nhìn nhau gật đầu, như vừa vượt qua một thử thách sinh tử.

Đêm 29 rạng sáng 30/4/1975, không khí chiến trường như đặc quánh lại. Các mũi tiến công đồng loạt áp sát trung tâm thành phố. Đơn vị bác gần như thức trắng đêm để bảo đảm liên lạc. Sáng 30/4, khi nghe tin quân ta tiến vào nội đô, bác vẫn đang cùng đồng đội kiểm tra lại các tuyến dây. Đến trưa, tin Dinh Độc Lập được tiếp quản lan đến đơn vị. Khoảnh khắc ấy, nhiều người lặng đi vì xúc động. Có người ôm chầm lấy nhau, có người rưng rưng nước mắt. Cuộc chiến tranh kéo dài suốt nhiều năm đã chính thức khép lại.

Bác nói điều đọng lại sâu nhất trong lòng mình hôm đó không phải là niềm vui ồn ào, mà là cảm giác nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm vì từ nay sẽ không còn phải chứng kiến đồng đội ngã xuống. Nhẹ nhõm vì đất nước đã thống nhất, non sông thu về một mối.
Sau ngày giải phóng, đơn vị bác tiếp tục ở lại một thời gian để khôi phục hệ thống thông tin, giúp thành phố ổn định hoạt động. Lần đầu tiên đi giữa những con phố đông người mà không nghe tiếng súng, bác mới cảm nhận rõ giá trị của hòa bình. Những ánh mắt người dân, những nụ cười xen lẫn nước mắt khiến bác hiểu rằng mọi gian khổ đã trải qua đều xứng đáng.

Năm 1978, bác xuất ngũ trở về quê hương Đại Từ. Từ chiến trường trở về ruộng đồng, bác bắt đầu cuộc sống mới giản dị như bao người nông dân khác. Sau này, bác làm việc trong ngành bưu điện vẫn tiếp tục gắn bó với những đường dây liên lạc, nhưng là những đường dây của thời bình, nối liền những cuộc gọi gia đình thay cho mệnh lệnh chiến trường.

Điều khiến tôi trân trọng nhất ở bác là sự khiêm nhường. Bác luôn nói mình chỉ là một người lính nhỏ bé trong hàng triệu người lính đã góp phần làm nên chiến thắng. Nhưng tôi hiểu rằng chính những “người lính nhỏ bé” ấy đã tạo nên sức mạnh lớn lao của dân tộc.

Mỗi dịp tháng Tư về, khi cả nước kỷ niệm ngày thống nhất, bác lại ngồi trầm ngâm nhớ về đồng đội năm xưa. Bác bảo: “Chiến tranh ai cũng sợ, nhưng khi Tổ quốc cần thì mình phải đi. Chỉ mong thế hệ sau không bao giờ phải cầm súng nữa.”

Mùa xuân 1975 đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Đất nước hôm nay đang đổi mới từng ngày. Nhưng trong ký ức của người lính thông tin năm ấy, mùa xuân đó vẫn là mùa xuân rực rỡ nhất mùa xuân của đoàn tụ, của hòa bình và của niềm tin vào tương lai.

Câu chuyện của bác giúp tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ được làm nên bởi những trận đánh vang dội, mà còn được gìn giữ bởi những con người âm thầm, tận tụy với nhiệm vụ của mình. Và chính từ những ký ức ấy, thế hệ trẻ hôm nay càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình, độc lập những điều tưởng chừng bình dị nhưng đã phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi và máu xương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn