Bài viết

MÙA XUÂN BÁC HỒ VỀ KIM BÌNH

Nhắc đến Kim Bình, Chiêm Hóa, Tuyên Quang, chúng ta không chỉ nhắc đến một vùng quê miền núi bình dị, mà còn nhắc đến một địa danh đã đi vào lịch sử dân tộc. Mùa xuân năm 1951, giữa lúc cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang diễn ra ác liệt, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Trung ương Đảng về Kim Bình. Khi ấy, Kim Bình vẫn là một vùng núi rừng Việt Bắc. Đường đi khó khăn, cuộc sống còn thiếu thốn. Nhưng chính nơi đây lại được lựa chọn để tổ chức một sự kiện đặc biệt quan trọng: Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ II của Đảng. Bác Hồ đã ở và làm việc tại thôn Phú An, cùng Trung ương chuẩn bị cho Đại hội. Hãy thử hình dung, giữa núi rừng Việt Bắc, không có hội trường lớn, không có những điều kiện làm việc hiện đại. Nhưng trong những căn nhà đơn sơ và giữa rừng núi ấy, Bác Hồ cùng các đồng chí lãnh đạo Trung ương đã bàn bạc những vấn đề lớn của đất nước. Từ ngày 11 đến ngày 19 tháng 2 năm 1951, Đại hội được tổ chức tại khu rừng Nà Loáng. Đại hội đã quyết định nhiều vấn đề quan trọng đối với cuộc kháng chiến. Đảng ra hoạt động công khai với tên gọi Đảng Lao động Việt Nam. Chủ tịch Hồ Chí Minh được bầu làm Chủ tịch Đảng, đồng chí Trường Chinh được bầu làm Tổng Bí thư. Nhưng điều làm chúng ta xúc động hơn cả là phía sau những quyết định lịch sử ấy có sự đóng góp âm thầm của nhân dân Kim Bình. Nhân dân địa phương đã góp sức bảo vệ căn cứ, giữ bí mật, phục vụ cán bộ, bảo đảm an toàn cho Đại hội. Người dân khi ấy có thể không biết hết những quyết định đang được bàn bạc, nhưng họ hiểu một điều: những người đang làm việc giữa núi rừng là những người đang gánh trên vai vận mệnh của đất nước. Và Bác Hồ cũng luôn đặt niềm tin vào nhân dân. Ngày hôm nay, chúng ta đứng trên mảnh đất Kim Bình trong cuộc sống hòa bình, đường sá đã rộng mở, quê hương đã đổi thay. Nhưng mỗi mái nhà, mỗi con đường, mỗi cánh rừng nơi đây vẫn nhắc chúng ta nhớ rằng: Hơn 75 năm trước, trong điều kiện vô cùng gian khổ, Bác Hồ và các thế hệ cha anh đã làm nên những quyết định lớn cho đất nước. Vì vậ

10/08/2026Xã Tân Trào (Đoàn xã Tân Trào)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến Kim Bình, Chiêm Hóa, Tuyên Quang, chúng ta không chỉ nhắc đến một vùng quê miền núi bình dị, mà còn nhắc đến một địa danh đã đi vào lịch sử dân tộc.

Mùa xuân năm 1951, giữa lúc cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang diễn ra ác liệt, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Trung ương Đảng về Kim Bình.

Khi ấy, Kim Bình vẫn là một vùng núi rừng Việt Bắc. Đường đi khó khăn, cuộc sống còn thiếu thốn. Nhưng chính nơi đây lại được lựa chọn để tổ chức một sự kiện đặc biệt quan trọng: Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ II của Đảng.

Bác Hồ đã ở và làm việc tại thôn Phú An, cùng Trung ương chuẩn bị cho Đại hội.

Hãy thử hình dung, giữa núi rừng Việt Bắc, không có hội trường lớn, không có những điều kiện làm việc hiện đại. Nhưng trong những căn nhà đơn sơ và giữa rừng núi ấy, Bác Hồ cùng các đồng chí lãnh đạo Trung ương đã bàn bạc những vấn đề lớn của đất nước.

Từ ngày 11 đến ngày 19 tháng 2 năm 1951, Đại hội được tổ chức tại khu rừng Nà Loáng.

Đại hội đã quyết định nhiều vấn đề quan trọng đối với cuộc kháng chiến. Đảng ra hoạt động công khai với tên gọi Đảng Lao động Việt Nam. Chủ tịch Hồ Chí Minh được bầu làm Chủ tịch Đảng, đồng chí Trường Chinh được bầu làm Tổng Bí thư.

Nhưng điều làm chúng ta xúc động hơn cả là phía sau những quyết định lịch sử ấy có sự đóng góp âm thầm của nhân dân Kim Bình.

Nhân dân địa phương đã góp sức bảo vệ căn cứ, giữ bí mật, phục vụ cán bộ, bảo đảm an toàn cho Đại hội.

Người dân khi ấy có thể không biết hết những quyết định đang được bàn bạc, nhưng họ hiểu một điều: những người đang làm việc giữa núi rừng là những người đang gánh trên vai vận mệnh của đất nước.

Và Bác Hồ cũng luôn đặt niềm tin vào nhân dân.

Ngày hôm nay, chúng ta đứng trên mảnh đất Kim Bình trong cuộc sống hòa bình, đường sá đã rộng mở, quê hương đã đổi thay.

Nhưng mỗi mái nhà, mỗi con đường, mỗi cánh rừng nơi đây vẫn nhắc chúng ta nhớ rằng:

Hơn 75 năm trước, trong điều kiện vô cùng gian khổ, Bác Hồ và các thế hệ cha anh đã làm nên những quyết định lớn cho đất nước.

Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng lịch sử, biết ơn những người đi trước và biến niềm tự hào về quê hương cách mạng thành hành động cụ thể.

Nếu cha ông đã góp sức bảo vệ Tổ quốc trong chiến tranh, thì tuổi trẻ hôm nay phải góp sức xây dựng quê hương trong hòa bình.

Đó chính là cách thiết thực nhất để chúng ta tiếp nối truyền thống Kim Bình – Tuyên Quang, truyền thống của lòng yêu nước, ý chí cách mạng và tinh thần đoàn kết của nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn