Cựu chiến binh

MÙA XUÂN BÊN DÒNG SÔNG QUÊ

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA XUÂN BÊN DÒNG SÔNG QUÊ

Mùa xuân năm 1968, chiến tranh vẫn diễn ra khốc liệt tại nhiều nơi ở miền Nam. Những ngày Tết vốn là thời gian đoàn tụ, nhưng với nhiều gia đình, đó lại là những ngày tháng phải sống trong lo lắng và chờ đợi.

Bên một dòng sông nhỏ có một ngôi làng yên bình. Ở đó, cô gái tên Thủy sống cùng mẹ. Cha cô đã lên đường chiến đấu từ nhiều năm trước.

Mỗi buổi chiều, Thủy thường ra bờ sông ngồi đợi.

Mẹ hỏi:

— Con chờ ai vậy?

Thủy cười:

— Con chờ cha.

Mẹ không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc con.

Tết Mậu Thân năm 1968 đến.

Gia đình Thủy không có nhiều thức ăn, nhưng mẹ vẫn cố gắng chuẩn bị một bữa cơm nhỏ. Trước sân, Thủy cắm một cành hoa.

Cô nói:

— Năm nay nhất định cha sẽ về.

Mẹ nhìn con gái, không muốn làm cô thất vọng.

— Ừ, mẹ cũng mong như vậy.

Nhưng đêm giao thừa, tiếng súng bắt đầu vang lên.

Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra trên nhiều địa bàn ở miền Nam. Chiến sự diễn biến ác liệt, khiến cuộc sống của người dân bị đảo lộn.

Thủy và mẹ phải ở trong nhà.

Những ngày sau đó, nhiều người trong làng phải rời đi.

Thủy vẫn thường ra bờ sông.

Cô nhìn dòng nước trôi và tự hỏi cha đang ở đâu.

Một ngày nọ, một người lính trở về làng.

Anh mang theo một tin buồn.

Cha Thủy đã hy sinh.

Cô đứng lặng.

Mẹ ôm con gái vào lòng.

Hai mẹ con không nói gì.

Chiều hôm đó, Thủy lại ra bờ sông.

Dòng nước vẫn chảy như mọi ngày.

Cô nhớ lời cha từng nói trước khi đi:

— Sau này hòa bình, cha sẽ đưa con đi thật xa để nhìn thấy những nơi đẹp hơn quê mình.

Thủy bật khóc.

Nhưng cô không muốn quên lời cha.

Cô tự hứa rằng mình sẽ sống thật tốt.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Thủy đã trưởng thành.

Cô trở thành một giáo viên và trở về ngôi làng cũ.

Mỗi buổi chiều, cô vẫn thường đưa học sinh ra bờ sông.

Cô kể cho các em nghe về những năm tháng chiến tranh.

Một học sinh hỏi:

— Cô có nhớ cha mình không?

Thủy nhìn dòng sông rồi trả lời:

— Có. Nhưng cô không chỉ nhớ cha bằng nỗi buồn. Cô nhớ bằng những điều tốt đẹp cha đã để lại.

Cô chỉ về phía những đứa trẻ đang chơi trên bãi cỏ.

— Cha cô từng mong cô được sống trong hòa bình. Bây giờ cô muốn các em cũng được sống như vậy.

Mặt trời dần khuất sau những ngọn núi.

Dòng sông phản chiếu ánh vàng của buổi chiều.

Thủy đứng lặng nhìn dòng nước.

Dòng sông đã chứng kiến những năm tháng đau thương, nhưng nó vẫn chảy về phía trước.

Giống như dòng sông, con người cũng phải bước tiếp. Quá khứ không thể thay đổi, nhưng từ những mất mát của chiến tranh, mỗi thế hệ càng hiểu hơn giá trị của hòa bình và trách nhiệm xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn