Bài viết

Mùa xuân chở về

Lạng Sơn02/07/2026Đoàn TN (Đoàn TN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện 10: Mùa xuân trở về

Tháng Tư năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, khắp các nẻo đường đều rợp cờ hoa. Những đoàn quân chiến thắng lần lượt trở về trong niềm vui vỡ òa của nhân dân. Ở một ngôi làng nhỏ ven sông thuộc tỉnh Thái Bình, bà con kéo nhau ra đầu làng từ sáng sớm để đón những người con sau nhiều năm xa quê.

Trong đoàn quân trở về hôm ấy có ba người bạn thân: Hùng, Dũng và Tân. Họ cùng nhập ngũ một ngày, cùng chiến đấu trên nhiều chiến trường, từng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm giữa mưa bom. Nhưng ngày trở về, hàng ngũ của họ thiếu đi một người.

Đó là Lộc – người đồng đội đã anh dũng hy sinh chỉ ít ngày trước khi chiến dịch cuối cùng kết thúc.

Mẹ của Lộc cũng có mặt ở đầu làng. Bà không khóc, chỉ lặng lẽ ôm chiếc ba lô mà Hùng mang về. Trong ba lô vẫn còn chiếc khăn tay, cuốn sổ nhỏ và bức thư Lộc chưa kịp gửi cho mẹ.

Bức thư chỉ viết vài dòng:

"Mẹ ơi, con tin ngày hòa bình không còn xa nữa. Khi trở về, con sẽ cùng mẹ trồng thêm hàng cây trước ngõ để mùa hè có bóng mát cho lũ trẻ trong làng..."

Đọc đến đó, ai cũng nghẹn lòng.

Ít ngày sau, Hùng, Dũng và Tân cùng bà con trong thôn quyết định thực hiện ước nguyện còn dang dở của Lộc. Họ mang những cây sao đen và xà cừ non ra con đường dẫn vào làng để trồng.

Ngày ấy, dụng cụ chỉ có vài chiếc cuốc cũ. Mọi người vừa đào hố vừa kể cho nhau nghe những câu chuyện về Lộc – người lính trẻ luôn lạc quan, luôn nhận phần việc khó và thường nhường phần cơm ngon cho đồng đội.

Mẹ Lộc tự tay vun nắm đất đầu tiên vào gốc cây. Bà khẽ nói:

– Con không về được, nhưng hàng cây này sẽ thay con ở lại với quê hương.

Thời gian lặng lẽ trôi.

Những cây non ngày nào lớn dần theo năm tháng. Con đường đất hẹp cũng được mở rộng thành đường bê tông. Mỗi mùa hè, hàng cây tỏa bóng xanh mát, che chở cho bao thế hệ học sinh tung tăng đến trường.

Nhiều người trong làng gọi đó là "Hàng cây hòa bình".

Đến dịp kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam hằng năm, các cựu chiến binh lại tập trung dưới hàng cây ấy để ôn lại ký ức. Họ không kể nhiều về những chiến công, mà thường nhắc đến tình đồng chí, đồng đội, những bữa cơm sẻ nửa, những đêm hành quân trong mưa và cả những người đã mãi mãi nằm lại tuổi đôi mươi.

Một lần, Bí thư Chi đoàn xã đưa đoàn viên đến dâng hương tại bia tưởng niệm rồi cùng các bác cựu chiến binh ra thăm hàng cây. Một em học sinh hỏi:

– Các bác có tiếc tuổi trẻ của mình không?

Hùng nhìn lên những tán cây xanh, mỉm cười hiền hậu:

– Không. Tuổi trẻ của chúng tôi đã ở lại cùng đất nước để các cháu có được mùa xuân hôm nay. Điều chúng tôi mong nhất là thế hệ trẻ biết yêu Tổ quốc, sống có trách nhiệm và giữ gìn hòa bình bằng chính những việc làm tốt mỗi ngày.

Lời nói ấy khiến cả đoàn lặng đi.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Những người lính năm xưa giờ tóc đã bạc, bước chân đã chậm. Nhưng mỗi mùa xuân, họ vẫn trở về con đường cũ, ngồi dưới hàng cây năm nào, kể cho con cháu nghe về một thời hoa lửa đầy gian khó nhưng cũng rực rỡ niềm tin.

Mùa xuân hôm nay không chỉ là mùa của cây cối đâm chồi, của đất nước đổi mới, mà còn là mùa xuân được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương của các thế hệ đi trước. Đó cũng là lời nhắc nhở thiêng liêng rằng, lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trong chiến tranh, mà còn được tiếp nối trong thời bình bằng sự cống hiến, tinh thần trách nhiệm và khát vọng xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Để mỗi mùa xuân trở về, chúng ta đều có thể tự hào nói rằng: những hy sinh của thế hệ cha anh đã được đền đáp bằng một đất nước hòa bình, phát triển và tràn đầy hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mùa xuân chở về | Câu chuyện thời hoa lửa