Cựu chiến binh

MÙA XUÂN CỦA NHỮNG NGƯỜI Ở LẠI

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA XUÂN CỦA NHỮNG NGƯỜI Ở LẠI

Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra khốc liệt trên nhiều vùng đất miền Nam. Trong những ngày Tết, khi người người mong được sum họp, có những gia đình lại phải đối diện với những cuộc chia ly không biết ngày trở lại.

Ở một ngôi làng nhỏ, có một cô gái tên Lan sống cùng mẹ già. Cha và anh trai Lan đều đã lên đường chiến đấu.

Mỗi năm Tết đến, mẹ Lan đều chuẩn bị một mâm cơm nhỏ.

Bà luôn đặt thêm hai đôi đũa.

Lan hỏi:

— Mẹ vẫn để phần cho cha và anh sao?

Mẹ mỉm cười:

— Biết đâu năm nay họ về.

Lan biết mẹ đang hy vọng.

Đêm giao thừa năm 1968, tiếng pháo vang lên xen lẫn những âm thanh của chiến tranh.

Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra trên nhiều địa bàn ở miền Nam. Những trận chiến ác liệt khiến nhiều thành phố và vùng dân cư rơi vào cảnh hỗn loạn.

Lan và mẹ phải ở trong nhà.

Bà nắm tay con gái:

— Chỉ cần chúng ta còn ở bên nhau là được.

Những ngày tiếp theo, tin tức từ chiến trường liên tục truyền về.

Có những người lính trở về.

Có những người bị thương.

Và cũng có những người mãi mãi không thể trở về.

Lan vẫn chờ.

Mỗi khi có người từ chiến trường đi qua, cô lại hy vọng nghe được tin của cha và anh.

Một buổi chiều, một người đồng đội của anh trai đến nhà.

Anh đứng trước cửa rất lâu rồi mới nói:

— Anh ấy đã hy sinh.

Lan chết lặng.

Mẹ cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ, hai bàn tay run rẩy.

Không ai khóc thành tiếng.

Chỉ có tiếng gió thổi qua mái nhà.

Từ ngày ấy, mâm cơm Tết của gia đình chỉ còn một người ngồi chờ.

Nhưng mẹ Lan vẫn giữ thói quen đặt thêm hai đôi đũa.

Lan hỏi:

— Mẹ vẫn chờ sao?

Mẹ nhìn con gái:

— Không phải chờ họ trở về. Mẹ đặt đũa để nhớ họ.

Lan hiểu.

Có những người không còn hiện diện trong căn nhà, nhưng họ vẫn sống trong ký ức của những người ở lại.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Ngôi làng được xây dựng lại.

Lan trở thành một người mẹ.

Mỗi dịp Tết, cô vẫn chuẩn bị một mâm cơm đầy đủ.

Cô kể cho các con nghe về ông và bác của chúng — những người đã không thể trở về sau những năm tháng chiến tranh.

Cô không muốn các con chỉ nhớ đến họ bằng sự mất mát.

Cô muốn các con nhớ rằng họ từng là những con người có ước mơ, có gia đình và có một quê hương mà họ yêu thương.

Một năm nọ, con gái Lan hỏi:

— Mẹ ơi, tại sao mẹ vẫn nhớ những chuyện đã xảy ra lâu như vậy?

Lan nhìn ra ngoài sân.

Những bông hoa mùa xuân đang nở.

Cô nhẹ nhàng nói:

— Vì nếu chúng ta quên quá khứ, chúng ta sẽ không hiểu được giá trị của hiện tại.

Ngoài đường, trẻ em chạy chơi trong tiếng cười.

Không còn tiếng súng.

Không còn những cuộc chia ly.

Lan nhìn các con và mỉm cười.

Cô hiểu rằng những người đã hy sinh không thể trở về, nhưng những gì họ để lại vẫn tiếp tục sống trong ký ức của gia đình và quê hương.

Mùa xuân Mậu Thân 1968 đã đi qua từ rất lâu. Nhưng với những người ở lại, mùa xuân ấy vẫn còn trong từng mâm cơm, từng kỷ vật và từng câu chuyện được kể lại. Để rồi mỗi mùa xuân bình yên hôm nay càng trở nên quý giá hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn