Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Mùa xuân cuối cùng trong quân ngũ

Mùa xuân năm 1977, đồng chí Lục Văn Thung đón cái Tết cuối cùng trong quân ngũ trước khi xuất ngũ trở về quê hương. Đó là mùa xuân đặc biệt nhất sau mười năm xa nhà, khi đất nước đã hòa bình nhưng những ký ức chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người lính.

Lào Cai16/06/2026Hoàng Trọng Việt (Đoàn xã Lâm Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên câu chuyện: Mùa xuân cuối cùng trong quân ngũ

Tóm tắt:
Mùa xuân năm 1977, đồng chí Lục Văn Thung đón cái Tết cuối cùng trong quân ngũ trước khi xuất ngũ trở về quê hương. Đó là mùa xuân đặc biệt nhất sau mười năm xa nhà, khi đất nước đã hòa bình nhưng những ký ức chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người lính.

NỘI DUNG CÂU CHUYỆN

Xuân năm 1977.

Những cơn gió lạnh cuối đông dần nhường chỗ cho nắng ấm đầu xuân.

Trên khắp mọi miền đất nước, người dân đang háo hức chuẩn bị đón năm mới trong không khí hòa bình.

Đây là mùa xuân thứ hai kể từ ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.

Ở đơn vị, đồng chí Lục Văn Thung cũng đang đếm từng ngày chờ quyết định xuất ngũ.

Sau mười năm phục vụ trong quân đội, ông sắp được trở về quê hương.

Mười năm.

Một quãng thời gian đủ để một đứa trẻ trở thành thanh niên.

Đủ để một vùng quê đổi thay.

Đủ để tóc trên đầu người lính bắt đầu xuất hiện những sợi bạc đầu tiên.

Những ngày giáp Tết, doanh trại nhộn nhịp hơn thường lệ.

Chiến tranh đã kết thúc nên không còn những cuộc hành quân xuyên đêm hay những lần báo động khẩn cấp như trước.

Các chiến sĩ tranh thủ dọn dẹp khuôn viên đơn vị.

Người quét sân.

Người sửa lại hàng rào.

Người trang trí hội trường đón xuân.

Nhìn không khí ấy, ông Thung bỗng nhớ đến những mùa xuân thời chiến.

Có những năm đón giao thừa trong hầm trú ẩn.

Có năm đang trực chiến giữa đêm giao thừa.

Có năm đơn vị vừa ăn bữa cơm Tết thì phải lên đường làm nhiệm vụ.

Mỗi mùa xuân đều gắn với những kỷ niệm không thể nào quên.

Tối 30 Tết năm ấy, đơn vị tổ chức buổi liên hoan nhỏ.

Một nồi bánh chưng được nấu từ chiều.

Một vài tiết mục văn nghệ cây nhà lá vườn.

Tiếng đàn ghi-ta vang lên giữa sân doanh trại.

Không khí đầm ấm như một gia đình lớn.

Trong buổi giao lưu, chỉ huy đơn vị đề nghị mỗi người chia sẻ một điều mình mong muốn nhất trong năm mới.

Đến lượt ông Thung.

Ông đứng dậy.

Suy nghĩ vài giây rồi nói:

"Tôi chỉ mong được trở về quê hương, gặp lại cha mẹ và những người thân sau mười năm xa cách."

Cả hội trường vỗ tay.

Bởi ai cũng hiểu điều đó giản dị nhưng thiêng liêng biết bao.

Đêm giao thừa hôm ấy, ông không ngủ được.

Ông đi bộ ra khoảng sân phía sau doanh trại.

Bầu trời đầy sao.

Xa xa, tiếng pháo đón năm mới của người dân vọng lại.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, ông được đón giao thừa trong một đất nước không còn tiếng bom rơi, đạn nổ.

Ông chợt nghĩ đến những đồng đội đã ngã xuống.

Nghĩ đến những người từng cùng mình đón Tết giữa chiến trường nhưng không còn cơ hội trở về.

Trong lòng ông vừa vui vừa xúc động.

Nếu những người đồng đội ấy còn sống, chắc hẳn họ cũng sẽ rất hạnh phúc khi nhìn thấy đất nước hôm nay.

Sau Tết không lâu, quyết định xuất ngũ được công bố.

Ngày nhận quyết định, ông lặng người hồi lâu.

Suốt mười năm qua, màu áo lính đã trở thành một phần cuộc sống.

Đơn vị đã trở thành ngôi nhà thứ hai.

Đồng đội đã trở thành anh em ruột thịt.

Nghĩ đến ngày chia tay, ai cũng bồi hồi.

Trước khi rời đơn vị, ông cùng một số đồng đội đến thăm khu tưởng niệm liệt sĩ gần doanh trại.

Mọi người thắp hương cho những người đã khuất.

Ông đứng rất lâu trước những hàng bia mộ.

Trong đầu hiện lên khuôn mặt của biết bao đồng chí, đồng đội từng sát cánh bên mình.

Có người hy sinh khi mới đôi mươi.

Có người chưa kịp lập gia đình.

Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa.

Ông thầm nhủ:

"Mình được trở về hôm nay là nhờ sự hy sinh của các anh em."

Ngày xuất ngũ, chiếc ba lô trên vai ông không nặng.

Nhưng trái tim ông lại chất chứa biết bao cảm xúc.

Xe đưa những quân nhân hoàn thành nhiệm vụ rời doanh trại.

Ông ngoái nhìn lại lần cuối.

Những dãy nhà quen thuộc dần lùi xa phía sau.

Khép lại mười năm tuổi trẻ trong quân ngũ.

Mở ra một chặng đường mới giữa thời bình.

Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện ấy cho con cháu, ông Lục Văn Thung vẫn nhớ rõ mùa xuân năm 1977.

Mùa xuân cuối cùng trong quân ngũ.

Mùa xuân của hòa bình.

Mùa xuân của đoàn tụ.

Và cũng là mùa xuân đánh dấu sự kết thúc một hành trình tuổi trẻ đầy tự hào của người lính Cụ Hồ.

Thông điệp:

"Có những mùa xuân đi qua trong bom đạn, có những mùa xuân đến trong hòa bình. Nhưng mùa xuân đẹp nhất đối với người lính là mùa xuân được nhìn thấy đất nước độc lập, nhân dân hạnh phúc và được trở về trong vòng tay quê hương."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn