Bài viết

Mùa Xuân Đầu Tiên Sau Chiến Tranh

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa Xuân Đầu Tiên Sau Chiến Tranh

Tết năm 1976 là cái Tết mà bà Hương nhớ nhất trong cuộc đời.

Không phải vì mâm cỗ đầy hơn.

Không phải vì có nhiều quần áo mới.

Mà vì đó là mùa xuân đầu tiên không còn tiếng bom.

Từ sáng sớm, cả làng đã nhộn nhịp.

Người quét sân.

Người gói bánh.

Người dựng lại cổng nhà đã hư hỏng từ những năm trước.

Những đứa trẻ chạy tung tăng ngoài đường.

Chúng không còn phải học cách chui xuống hầm trú ẩn như thế hệ trước.

Đó là điều khiến người lớn xúc động nhất.

Chiều ba mươi, bà Hương cùng mẹ bày mâm cơm lên bàn thờ.

Trên đó có ảnh của người anh trai đã hy sinh.

Cả nhà đứng lặng rất lâu.

Ngoài sân, tiếng pháo giấy của trẻ con vang lên rộn rã.

Trong nhà, đôi mắt người mẹ đỏ hoe.

Bà vừa vui.

Vừa buồn.

Vui vì đất nước đã yên bình.

Buồn vì có những người không còn để đón mùa xuân ấy.

Đêm giao thừa, cả làng tập trung ở sân đình.

Không ai bảo ai.

Mọi người chỉ muốn được ở bên nhau.

Muốn nghe tiếng chuông chùa ngân lên giữa bầu trời không còn ánh lửa chiến tranh.

Bà Hương kể rằng suốt cuộc đời mình, chưa bao giờ bà thấy bầu trời đẹp đến thế.

Một bầu trời bình yên.

Một bầu trời mà biết bao người đã đánh đổi tuổi trẻ để gìn giữ.

Và vì thế, mùa xuân năm ấy đã trở thành mùa xuân không thể nào quên trong ký ức của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn