Mùa xuân hòa bình
Mùa xuân năm ấy, tôi trở về quê sau những năm tháng dài trong quân ngũ. Tôi vẫn nhớ buổi sáng đầu tiên đặt chân lên con đường làng. Trời trong. Gió nhẹ. Những hàng cây bên đường bắt đầu lên chồi non. Tôi đứng thật lâu trước cổng nhà.

Mùa xuân năm ấy, tôi trở về quê sau những năm tháng dài trong quân ngũ.
Tôi vẫn nhớ buổi sáng đầu tiên đặt chân lên con đường làng.
Trời trong.
Gió nhẹ.
Những hàng cây bên đường bắt đầu lên chồi non.
Tôi đứng thật lâu trước cổng nhà.
Sau bao năm xa quê, cuối cùng tôi cũng được trở về trong một mùa xuân không còn tiếng chiến tranh.
Mẹ tôi ra đón.
Bà nhìn tôi rồi nói:
— Con về thật rồi.
Tôi gật đầu.
— Vâng, con về rồi mẹ ạ.
Bữa cơm hôm ấy đơn sơ.
Có rau, có cá và nồi cơm nóng.
Nhưng với tôi, đó là bữa cơm ngon nhất trong đời.
Tối đến, tôi nằm trên chiếc giường cũ.
Ngoài sân, tiếng gà thỉnh thoảng vang lên.
Tôi mở mắt nhìn mái nhà.
Tôi chợt nhận ra đã rất lâu rồi mình mới được ngủ trong chính căn nhà của mình mà không phải nghĩ đến nhiệm vụ của ngày hôm sau.
Sáng hôm sau, tôi ra đồng.
Người trong làng nhận ra tôi.
Có người chạy đến bắt tay:
— Bộ đội về rồi!
Tôi cười:
— Về thật rồi.
Bà con hỏi chuyện.
Tôi kể đôi chút về những người đồng đội, về những chặng đường đã đi qua.
Nhưng tôi không kể nhiều về những gian khổ.
Tôi chỉ muốn nói về ngày hòa bình.
Một mùa xuân mới đang đến.
Trẻ con trong làng chạy chơi ngoài sân.
Người lớn sửa sang nhà cửa.
Ngoài đồng, bà con chuẩn bị cho vụ mùa mới.
Những công việc rất bình thường ấy khiến tôi xúc động.
Bởi ngày trước, chúng tôi từng mong ước một cuộc sống bình thường như vậy.
Một người đồng đội của tôi từng nói:
— Sau này hòa bình, điều tôi muốn nhất là được về quê trồng một luống rau.
Ngày ấy chúng tôi cười.
Bây giờ tôi mới hiểu, ước mơ ấy giản dị nhưng quý giá biết bao.
Tôi nhớ đến anh và những người đã không có cơ hội trở về.
Trong niềm vui của mùa xuân, tôi vẫn dành một khoảng lặng để nhớ họ.
Tôi nghĩ rằng nếu những người ấy còn sống, có lẽ họ cũng muốn nhìn thấy quê hương trong những ngày bình yên.
Những năm sau đó, mỗi mùa xuân đến, tôi lại càng hiểu rõ giá trị của hòa bình.
Tôi cùng gia đình dọn dẹp nhà cửa.
Trồng thêm cây.
Chăm vườn.
Thăm hỏi bà con.
Các cháu nhỏ lớn lên từng ngày.
Chúng được đến trường, được vui chơi và có những ước mơ của riêng mình.
Tôi thường nhìn các cháu rồi nghĩ:
Đây chính là mùa xuân mà thế hệ chúng tôi từng mong đợi.
Một buổi chiều cuối năm, đứa cháu hỏi:
— Ông ơi, vì sao ông thích mùa xuân nhất?
Tôi đáp:
— Vì mùa xuân làm ông nhớ đến ngày đất nước được sống trong hòa bình.
Nó hỏi:
— Hòa bình có vui lắm không ông?
Tôi nhìn ra cánh đồng đang xanh lên.
— Vui lắm. Vì khi có hòa bình, con người được trở về với gia đình, được làm việc, được học tập và được nghĩ về tương lai.
Đứa cháu im lặng một lúc rồi nói:
— Sau này cháu sẽ giữ gìn hòa bình.
Tôi mỉm cười.
Tôi không biết tương lai của các cháu sẽ như thế nào.
Nhưng tôi mong chúng luôn hiểu rằng hòa bình cần được trân trọng và gìn giữ bằng những việc làm tốt đẹp mỗi ngày.
Chiều cuối xuân, tôi đứng trước sân nhìn những mầm cây mới nhú.
Tôi nhớ về tuổi trẻ của mình.
Nhớ đồng đội.
Nhớ những người đã nằm lại.
Rồi tôi nhìn con cháu.
Tôi thấy lòng mình bình yên.
Mùa xuân đẹp nhất không phải vì hoa nở nhiều hay trời trong xanh, mà vì con người được sống bên nhau trong hòa bình.
Bài học
“Mùa xuân hòa bình” nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và có trách nhiệm gìn giữ cuộc sống bình yên. Những điều giản dị như một bữa cơm gia đình, tiếng trẻ em vui chơi hay một mùa xuân yên bình đều là những giá trị vô cùng đáng quý.


