Mùa xuân Khả Cửu
Mỗi độ xuân về, khi những cành đào rừng hé nở, những chồi non phủ xanh khắp núi đồi và tiếng chim ríu rít vang vọng giữa đại ngàn, ông Hà Văn Bằng lại đứng trước hiên ngôi nhà sàn của mình, lặng ngắm thôn Măng Chẵng đang khoác lên chiếc áo mới của mùa xuân.
Mùa xuân Khả Cửu
(Nhân vật: Ông Hà Văn Bằng – thôn Măng Chẵng)
Mỗi độ xuân về, khi những cành đào rừng hé nở, những chồi non phủ xanh khắp núi đồi và tiếng chim ríu rít vang vọng giữa đại ngàn, ông Hà Văn Bằng lại đứng trước hiên ngôi nhà sàn của mình, lặng ngắm thôn Măng Chẵng đang khoác lên chiếc áo mới của mùa xuân.
Ông bảo rằng, mùa xuân hôm nay đẹp hơn rất nhiều so với những mùa xuân của mấy chục năm trước.
Ngày ấy, Măng Chẵng còn là một bản làng nghèo. Đường đất lầy lội mỗi khi mưa xuống, cuộc sống của bà con chủ yếu dựa vào nương rẫy. Những ngày giáp Tết, nhiều gia đình chỉ mong có đủ gạo để đón năm mới.
Thế nhưng, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, tình làng nghĩa xóm vẫn luôn đong đầy. Nhà nào có nhiều thì sẻ chia cho nhà ít. Người có măng rừng mang đổi lấy bó rau, người có nếp thơm biếu hàng xóm gói bánh chưng. Tiếng cười vẫn vang lên bên bếp lửa trong những đêm cuối năm.
Ông Hà Văn Bằng luôn nhớ lời cha mình:
"Giàu nghèo không quan trọng bằng việc bà con biết thương yêu, đoàn kết và cùng nhau giữ gìn bản làng."
Lời dạy ấy đã theo ông suốt cuộc đời.
Những năm sau này, khi Đảng và Nhà nước quan tâm đầu tư cho vùng cao, Măng Chẵng bắt đầu đổi thay. Con đường đất được bê tông hóa, điện lưới quốc gia về đến từng hộ dân, trường học và nhà văn hóa được xây dựng khang trang. Người dân mạnh dạn trồng rừng, phát triển chăn nuôi, mở rộng sản xuất, cuộc sống ngày càng khấm khá.
Là một người có uy tín trong thôn, ông Hà Văn Bằng luôn đi đầu trong các phong trào. Ông vận động bà con giữ gìn vệ sinh môi trường, hiến đất làm đường, xây dựng đời sống văn hóa và bảo tồn những nét đẹp truyền thống của dân tộc Mường.
Mỗi dịp Tết đến, ông cùng các bậc cao niên tổ chức dạy lớp trẻ đánh cồng chiêng, múa sạp và kể cho các cháu nghe những câu chuyện về lịch sử quê hương.
Ông thường nói:
"Muốn đón một mùa xuân thật đẹp thì trước hết phải giữ được cội nguồn và truyền thống của dân tộc mình."
Lời nói giản dị ấy khiến lớp trẻ thêm yêu bản làng, thêm tự hào về quê hương Khả Cửu.
Một sáng đầu xuân, khi tiếng cồng chiêng vang lên từ sân nhà văn hóa, bà con trong thôn cùng nhau trồng những cây xanh đầu năm. Ông Hà Văn Bằng cẩn thận vun đất cho một cây lát non rồi mỉm cười:
"Hôm nay chúng ta trồng cây cho mùa xuân này, nhưng bóng mát sẽ dành cho con cháu mai sau."
Ai nấy đều gật đầu đồng tình.
Chiều xuống, nắng xuân trải vàng trên những mái nhà sàn. Khói bếp bay lên giữa núi rừng, tiếng trẻ nhỏ vui đùa hòa cùng tiếng cười của bà con. Ông Hà Văn Bằng nhìn khung cảnh ấy với niềm xúc động.
Ông hiểu rằng, mùa xuân đẹp nhất không chỉ nằm ở sắc hoa hay tiếng chim rừng, mà ở sự đổi thay của quê hương, ở cuộc sống ấm no của Nhân dân và ở tinh thần đoàn kết vẫn được gìn giữ qua bao thế hệ.
Đối với người dân Măng Chẵng, mùa xuân không chỉ là sự khởi đầu của một năm mới, mà còn là biểu tượng của niềm tin, hy vọng và khát vọng xây dựng Khả Cửu ngày càng giàu đẹp.
Thông điệp: Mùa xuân đẹp nhất là mùa xuân của đoàn kết, của sự đổi mới và của niềm tin vào tương lai. Khi mỗi người cùng chung sức xây dựng quê hương, mỗi mùa xuân sẽ mang theo những ước mơ mới và những thành quả tốt đẹp hơn cho bản làng.



