Cựu chiến binh

Mùa xuân không có tiếng pháo hoa ở Vị Xuyên

Trên điểm cao cheo leo giữa núi rừng, gió mùa đông bắc thổi từng cơn buốt giá. Sương phủ kín những giao thông hào ngoằn ngoèo, còn phía xa là những dãy núi chìm trong màn đêm đặc quánh. Không có tiếng trống hội, không có sắc đỏ của câu đối, cũng chẳng có mùi bánh chưng đang sôi bên bếp lửa. Mùa xuân đến với những người lính chỉ được báo hiệu bằng cuốn lịch nhỏ trong ba lô và vài cành lá rừng cắm trước cửa hầm.

Tuyên Quang03/07/2026Nguyễn Thị Hằng (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ba mươi Tết.

Trên điểm cao cheo leo giữa núi rừng, gió mùa đông bắc thổi từng cơn buốt giá. Sương phủ kín những giao thông hào ngoằn ngoèo, còn phía xa là những dãy núi chìm trong màn đêm đặc quánh.

Không có tiếng trống hội, không có sắc đỏ của câu đối, cũng chẳng có mùi bánh chưng đang sôi bên bếp lửa. Mùa xuân đến với những người lính chỉ được báo hiệu bằng cuốn lịch nhỏ trong ba lô và vài cành lá rừng cắm trước cửa hầm.

Tiểu đội của chiến sĩ Phạm Văn Khánh (Sinh năm 1964, nhập ngũ năm 1983, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An)được giao nhiệm vụ chốt giữ điểm cao suốt dịp Tết. Đây là vị trí trọng yếu, nhìn xuống con đường độc đạo dẫn vào căn cứ. Chỉ cần lơ là một phút, cả đơn vị phía sau có thể gặp nguy hiểm.

Chiều cuối năm, anh nuôi mang lên một nồi cơm nóng, ít thịt hộp, mấy miếng bánh chưng được chia đều cho từng người và một gói trà xanh. Mâm cơm Tết đơn sơ được bày ngay trong căn hầm đất.

Trước khi ăn, trung đội trưởng lấy từ ba lô ra một chiếc radio nhỏ. Mọi người im lặng lắng nghe chương trình phát thanh chúc Tết từ hậu phương. Tiếng nhạc mùa xuân vang lên yếu ớt giữa tiếng gió rít qua cửa hầm.

Khánh khẽ lấy trong túi áo lá thư của mẹ. Lá thư đã được đọc đi đọc lại đến sờn mép.

"Ở nhà, mẹ vẫn gói bánh như mọi năm. Chỉ mong sang năm con được về ăn Tết cùng gia đình."

Anh mỉm cười rồi cẩn thận gấp lá thư lại. Ngoài kia, đồng đội vẫn đang thay nhau quan sát từng khoảng rừng trước mặt.

Đúng thời khắc giao thừa, cả tiểu đội đứng lặng trên mép chiến hào. Không ai nói lời chúc năm mới. Mỗi người đều lặng lẽ hướng về quê hương, nơi chắc giờ này gia đình đang quây quần bên mâm cơm đoàn viên.

Bỗng từ phía xa vang lên tiếng nổ dữ dội.

Một quả pháo rơi xuống sườn núi.

Rồi quả thứ hai.

Quả thứ ba.

Chỉ trong chốc lát, cả điểm cao rung chuyển bởi tiếng pháo. Đất đá tung lên mù mịt. Đài quan sát báo động khẩn cấp. Mọi người lập tức vào vị trí chiến đấu.

Đêm giao thừa năm ấy không có tiếng pháo hoa.

Chỉ có tiếng pháo của chiến trường.

Khánh ôm chặt khẩu súng, mắt không rời khoảng tối phía trước. Trong ánh chớp của những vụ nổ, anh nhìn thấy đồng đội vẫn bình tĩnh bám chắc công sự.

Suốt nhiều giờ liền, pháo địch dội xuống liên tục. Đất trong hầm sập từng mảng, nhiều đoạn giao thông hào bị vùi lấp. Nhưng không một người rời vị trí.

Gần sáng, tiếng pháo thưa dần rồi im hẳn.

Mặt trời đầu năm nhô lên sau dãy núi, nhuộm ánh vàng lên những cành cây cháy sém. Tiểu đội điểm quân. Tất cả đều còn nguyên đội hình, chỉ vài người bị thương nhẹ.

Người trung đội trưởng lấy con dao nhỏ cắt phần bánh chưng còn lại thành từng miếng mỏng.

Ông nâng chén trà nóng, giọng trầm ấm:

"Chúc mừng năm mới, các đồng chí. Chúng ta còn ở đây là còn giữ được điểm cao. Giữ được điểm cao là giữ được bình yên cho đồng đội phía sau."

Không ai nâng ly rượu. Chỉ có những chén trà nóng bốc khói giữa cái lạnh đầu xuân.

Nhiều năm sau, khi đã trở thành cựu chiến binh, mỗi dịp Tết đến, ông Khánh vẫn nhớ nhất đêm giao thừa trên điểm cao năm ấy.

Ông bảo với con cháu:

"Đó là cái Tết không có cành đào, không có pháo hoa, không có gia đình bên cạnh. Nhưng lại là cái Tết khiến ông hiểu rõ nhất giá trị của hòa bình. Bởi khi ấy, tiếng pháo duy nhất chúng ông nghe thấy là tiếng pháo của chiến trường."

Mỗi mùa xuân hôm nay, khi pháo hoa rực sáng trên bầu trời và tiếng cười vang khắp mọi miền đất nước, ông lại lặng lẽ thắp một nén hương tưởng nhớ những đồng đội đã mãi mãi ở lại trên điểm cao. Chính sự hy sinh của họ đã mang đến những mùa xuân đoàn viên cho biết bao gia đình Việt Nam

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn