Mùa xuân không có tiếng súng
Mùa xuân không có tiếng súng
Mùa xuân năm ấy đến giữa những ngày chiến tranh.
Ở một bản nhỏ gần biên giới, người dân vẫn sống trong những căn nhà đơn sơ dưới chân núi. Những ngày bình thường, trẻ con đến trường, người lớn lên nương làm rẫy. Nhưng khi tình hình trở nên căng thẳng, cuộc sống của mọi người cũng thay đổi.
Trong bản có một cô gái tên Mai.
Mai vừa tròn hai mươi tuổi, là y tá hỗ trợ tại một trạm quân y gần khu vực biên giới. Công việc của cô là chăm sóc thương binh, chuẩn bị thuốc men và giúp đỡ những người lính sau mỗi trận chiến.
Mai vốn là người rất yêu mùa xuân.
Ở quê cô, mỗi khi Tết đến, trước nhà thường có một cây đào nhỏ.
Mẹ cô vẫn hay nói:
“Cứ nhìn hoa đào nở là biết một năm mới đã về.”
Nhưng mùa xuân năm ấy, Mai không được về nhà.
Cô ở lại trạm quân y.
Một buổi sáng, khi đang quét sân, Mai nhìn thấy một nhành đào nhỏ bị gãy nằm bên đường.
Cô nhặt nó lên, đem về cắm vào một chiếc chai thủy tinh.
Một người lính nhìn thấy liền hỏi:
“Cô định ăn Tết ở đây thật à?”
Mai cười:
“Không có đào thì lấy cành này làm đào.”
Người lính cũng cười.
Cành đào nhỏ được đặt giữa căn phòng.
Nó chẳng đẹp bằng cây đào ở quê, nhưng mọi người đều thích.
Buổi tối, họ ngồi quanh bếp lửa kể chuyện về gia đình.
Có người nhớ mẹ.
Có người nhớ vợ.
Có người nhớ đứa con mới chào đời mà chưa kịp nhìn mặt.
Mai nghe mọi người kể rồi cũng nhớ nhà.
Cô lấy trong túi ra một tấm ảnh.
Trong ảnh là mẹ và hai em trai.
Người đồng đội hỏi:
“Bao giờ cô về?”
Mai nhìn tấm ảnh rồi đáp:
“Khi hết chiến tranh.”
“Còn lâu không?”
Cô cười:
“Hy vọng không lâu.”
Những ngày tiếp theo, tình hình chiến đấu diễn ra căng thẳng.
Trạm quân y liên tục tiếp nhận thương binh.
Mai gần như không có thời gian nghỉ.
Có những đêm cô làm việc đến sáng.
Đôi tay mỏi nhừ, mắt đỏ vì thiếu ngủ, nhưng mỗi khi có thương binh được đưa vào, cô vẫn cố gắng bình tĩnh.
Một người lính bị thương nặng từng nắm tay cô hỏi:
“Chị ơi, em có về được không?”
Mai nhìn anh rồi nói:
“Có. Cố lên.”
Cô không biết mình có thể giữ lời hay không.
Nhưng cô hiểu lúc ấy người lính ấy cần một lời động viên.
Ngoài kia, chiến tranh vẫn tiếp diễn.
Trong căn phòng nhỏ, mọi người vẫn cố gắng giữ lấy sự sống.
Một đêm, tiếng súng vang lên rất gần.
Mọi người lập tức chuẩn bị.
Mai chạy ra cửa trạm.
Cành đào nhỏ vẫn nằm trong chiếc chai thủy tinh.
Một vài cánh hoa đã rụng.
Cô cúi xuống nhặt một cánh hoa.
Bất chợt, cô nghĩ đến mẹ.
Cô tự hỏi không biết ở quê giờ này mẹ có đang ngồi bên hiên nhà không.
Có lẽ cây đào trước sân đã nở.
Có lẽ mẹ đang chờ cô về.
Suy nghĩ ấy khiến cô càng muốn mọi người ở đây được an toàn.
Đêm hôm đó, Mai cùng các đồng đội làm việc không ngừng.
Đến gần sáng, tiếng súng dần thưa.
Mọi người mệt mỏi ngồi xuống.
Không ai nói gì.
Một người lính nhìn ra ngoài rồi nói:
“Ước gì sáng mai không còn nghe tiếng súng.”
Mai nhìn anh.
“Rồi sẽ có ngày như thế.”
Người lính gật đầu.
“Hy vọng tôi được nhìn thấy.”
Nhiều tháng sau, chiến tranh dần lùi xa.
Những người lính lần lượt trở về đơn vị hoặc trở về quê.
Mai cũng được trở về nhà.
Ngày cô bước xuống xe, mẹ đã đứng chờ trước cổng.
Mai chạy đến ôm mẹ.
Hai mẹ con không nói gì.
Chỉ ôm nhau thật lâu.
Sau đó, Mai nhìn ra sân.
Cây đào vẫn còn đó.
Những cành cây đã xanh trở lại.
Mẹ cô cười:
“Đào năm nay nở muộn.”
Mai gật đầu.
“Nhưng vẫn nở mẹ ạ.”
Cô đứng dưới gốc đào rất lâu.
Trong ký ức của cô, mùa xuân năm ấy vẫn còn nguyên hình ảnh cành đào nhỏ trong chiếc chai thủy tinh nơi trạm quân y.
Cô nhớ những người đã trở về.
Và nhớ cả những người không còn cơ hội nhìn thấy mùa xuân.
Nhiều năm sau, Mai đã già.
Mỗi dịp Tết, bà vẫn trồng một cành đào trước sân.
Một đứa cháu hỏi:
“Bà thích hoa đào lắm à?”
Mai mỉm cười:
“Ừ. Vì bà từng có một mùa xuân rất đặc biệt.”
“Đặc biệt thế nào hả bà?”
Bà nhìn ra ngoài sân.
“Đó là mùa xuân mà mọi người chỉ mong một điều: sáng hôm sau thức dậy không còn nghe tiếng súng.”
Đứa cháu im lặng.
Mai đưa tay chạm vào một cánh hoa đào.
“Sau này cháu lớn, cháu sẽ hiểu. Bình yên quý lắm.”
Ngoài sân, hoa đào nở rực rỡ.
Không có tiếng súng.
Chỉ có tiếng trẻ con cười đùa và tiếng gió nhẹ đi qua những cành cây.
Mai nhìn khung cảnh ấy, mỉm cười.
Bà biết rằng mùa xuân đẹp nhất không phải là mùa xuân có nhiều hoa nhất.
Mà là mùa xuân con người được sống bên gia đình, được nghe tiếng cười và được trở về nhà sau những năm tháng chiến tranh.



