MÙA XUÂN KHÔNG NGỦ – LỘC NINH TRONG TỔNG TIẾN CÔNG 1968
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt, một kế hoạch lớn đã được chuẩn bị trên toàn miền Nam. Đó không chỉ là một chiến dịch quân sự, mà là một cuộc tổng tiến công, một cuộc nổi dậy mang tính bước ngoặt.
Và Lộc Ninh – Suối Ông Hùng, sau nhiều năm bám đất, giữ rừng, xây dựng căn cứ, cũng bước vào thời khắc ấy.
Những ngày cuối năm 1967, không khí trong vùng bắt đầu khác đi. Không còn chỉ là những hoạt động lẻ tẻ. Mọi thứ trở nên khẩn trương hơn, kín đáo hơn. Những cuộc họp diễn ra liên tục trong rừng sâu. Những chuyến đi ban đêm dày hơn. Những con đường mòn vốn quen thuộc nay trở thành tuyến vận chuyển quan trọng.
Người dân không hỏi nhiều.
Họ chỉ biết một điều: sắp có chuyện lớn.
Và họ chuẩn bị.
Có người giấu lương thực.
Có người chuẩn bị nơi trú ẩn.
Có người sẵn sàng làm liên lạc, dẫn đường.
Tất cả diễn ra trong im lặng, nhưng ai cũng hiểu mình đang góp một phần vào điều gì đó rất lớn.
Rồi Tết đến.
Nhưng đó không phải là một cái Tết bình thường.
Đêm giao thừa năm Mậu Thân 1968, khi nhiều nơi còn chìm trong không khí đoàn tụ, thì ở Lộc Ninh, những người chiến sĩ không ngủ.
Họ lên đường.
Từ những căn cứ trong rừng, từ những điểm tập kết bí mật, lực lượng cách mạng bắt đầu triển khai nhiệm vụ. Không chỉ đánh, mà còn phối hợp, tạo thế, tạo áp lực lên hệ thống phòng thủ của địch trong toàn khu vực.
Tiếng súng vang lên không chỉ ở một nơi.
Mà ở nhiều nơi.
Cùng lúc.
Sự bất ngờ khiến địch lúng túng. Những hệ thống tưởng chừng vững chắc bị rung chuyển. Những nơi tưởng chừng an toàn trở nên bất ổn.
Tại Lộc Ninh – Suối Ông Hùng, lực lượng địa phương vừa chiến đấu, vừa bảo vệ căn cứ, vừa giữ vững hành lang liên lạc. Những con đường mòn năm xưa lại tiếp tục phát huy vai trò, đưa lực lượng, đưa thông tin, đưa cả niềm tin đi qua từng cánh rừng.
Có những trận đánh không được ghi lại đầy đủ.
Có những con người không được nhắc tên.
Nhưng họ vẫn ở đó.
Giữa rừng.
Giữa đêm.
Giữa tiếng súng.
Người dân lại một lần nữa trở thành hậu phương. Họ nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực, giữ bí mật tuyệt đối. Có những gia đình phải rời nhà, có những người phải sống trong lo sợ, nhưng không ai lùi bước.
Bởi họ hiểu rằng, đây là thời khắc quan trọng.
Một bước tiến lớn của cách mạng.
Dù cuộc tổng tiến công năm 1968 chưa thể giành thắng lợi ngay lập tức, nhưng nó đã làm thay đổi cục diện chiến tranh. Nó khiến đối phương không còn giữ được thế chủ động tuyệt đối. Nó cho thấy rằng, lực lượng cách mạng có thể đánh vào những nơi mà địch cho là an toàn nhất.
Và với Lộc Ninh, đó là một dấu mốc.
Một dấu mốc của sự trưởng thành.
Từ những ngày 1946 âm thầm giữ đất…
đến những năm 1952 dám đánh cả bầu trời…
và giờ đây, năm 1968, đã có thể cùng cả miền Nam bước vào một cuộc tiến công lớn.
Một hành trình dài.
Không ồn ào.
Nhưng bền bỉ.
Và chính từ những mùa xuân không ngủ ấy…
mùa xuân toàn thắng sau này đã dần hình thành.



