MÙA XUÂN KHÔNG TIẾNG PHÁO
Với những người từng đi qua chiến tranh, một mùa xuân bình yên là điều vô cùng quý giá. Không tiếng bom, không tiếng súng, chỉ có tiếng trẻ em, tiếng chim và những bước chân trở về quê hương.
Ông Lê Văn Quang kể rằng trong những năm chiến tranh, mỗi dịp Tết đến, nỗi nhớ quê trong người lính lại càng da diết.
Những ngày ấy, mọi người thường nhắc đến gia đình.
Ai cũng nhớ một cái Tết bình thường ở quê nhà.
Nhớ nồi bánh.
Nhớ bữa cơm gia đình.
Nhớ tiếng cười của trẻ nhỏ.
Nhưng chiến tranh khiến những điều bình thường ấy trở thành một ước mơ.
Có những mùa xuân người lính phải đón Tết giữa rừng.
Không có đầy đủ thức ăn.
Không có gia đình bên cạnh.
Nhưng anh em vẫn cố gắng tạo cho nhau một không khí ấm áp.
Mọi người chia nhau từng chút lương thực, kể chuyện quê nhà và chúc nhau bình an.
Sau chiến tranh, ông Quang trở về.
Mùa xuân đầu tiên được đón Tết cùng gia đình khiến ông xúc động.
Ông ngồi bên mâm cơm và nhận ra rằng những điều tưởng như rất bình thường lại quý giá đến nhường nào.
“Sau những năm tháng tiếng súng, tôi chỉ mong được nghe tiếng trẻ con cười trong ngày Tết.”
Đối với ông, đó chính là âm thanh đẹp nhất của hòa bình.



