Bài viết

Mùa xuân Mậu Thân và người cán bộ giữa chiến hào

An Giang15/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối thập niên 1960, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt. Trên chiến trường miền Nam, các đơn vị chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam liên tục cơ động, chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ. Khi ấy, Lê Khả Phiêu đang là cán bộ chỉ huy, cán bộ chính trị của Trung đoàn 9, Sư đoàn 304, hoạt động tại chiến trường Trị Thiên. Sau nhiều năm lăn lộn nơi trận mạc, ông đã trở thành người cán bộ được cấp trên tin tưởng, chiến sĩ quý mến bởi phong cách gần gũi, quyết đoán và luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất. Khi Trung ương quyết định mở cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, đơn vị của ông được giao những nhiệm vụ hết sức quan trọng.

Những ngày chuẩn bị chiến dịch, không khí trong đơn vị vô cùng khẩn trương. Ban ngày bộ đội ém quân trong rừng, ban đêm bí mật cơ động. Mọi hoạt động đều phải giữ bí mật tuyệt đối. Trong những cuộc họp giao nhiệm vụ, Lê Khả Phiêu luôn nhấn mạnh rằng đây không chỉ là một trận đánh quân sự, mà còn là trận đánh của ý chí, của niềm tin vào thắng lợi cuối cùng.

Ông dành nhiều thời gian đi xuống từng đại đội, từng trung đội, gặp gỡ chiến sĩ. Có những người lính vừa mười tám, đôi mươi, lần đầu bước vào một chiến dịch lớn. Họ hồi hộp, xen lẫn lo lắng. Ông không dùng những lời lẽ hô hào khô cứng, mà kể cho họ nghe về những đồng đội đã ngã xuống ở Điện Biên, về khát vọng độc lập của cả dân tộc. Những câu chuyện chân thành ấy giúp nhiều chiến sĩ lấy lại sự bình tĩnh và quyết tâm.

Đêm trước giờ nổ súng, trời Trị Thiên lạnh buốt. Ông đi dọc đội hình, kiểm tra từng tổ chiến đấu, từng hầm trú ẩn, từng vị trí tập kết. Có chiến sĩ vì xúc động mà không ngủ được, ông ngồi lại trò chuyện như một người anh cả. Ông nói: “Ngày mai có thể rất ác liệt, nhưng nếu chúng ta không tiến lên, nhân dân còn chịu đau thương lâu hơn.”

Khi chiến dịch bắt đầu, bom đạn dội xuống dữ dội. Một số mũi tiến công gặp khó khăn, thương vong xuất hiện. Trong thời điểm ấy, ông không ở phía sau chỉ đạo mà trực tiếp bám sát tuyến đầu, tổ chức lại đội hình, giữ vững tinh thần đơn vị. Có những lúc thông tin liên lạc bị gián đoạn, ông tự mình di chuyển qua các trận địa để nắm tình hình.

Cuộc Tổng tiến công Mậu Thân tuy phải chịu nhiều tổn thất, nhưng đã tạo nên bước chuyển lớn trên chiến trường và tác động mạnh đến cục diện chiến tranh. Với riêng Lê Khả Phiêu, những tháng ngày ấy là trường học lớn của người cán bộ quân đội. Ông hiểu sâu sắc rằng trong chiến tranh, lòng dũng cảm không chỉ nằm ở việc đối mặt với bom đạn, mà còn nằm ở khả năng giữ vững niềm tin cho đồng đội trong lúc khó khăn nhất.

Sau chiến dịch, nhiều chiến sĩ nhắc đến ông như một người chỉ huy sống cùng bộ đội, chiến đấu cùng bộ đội, và chưa bao giờ để chiến sĩ cảm thấy mình đơn độc giữa chiến trường. Chính từ những năm tháng ấy, phẩm chất lãnh đạo của Lê Khả Phiêu ngày càng được tôi luyện, chuẩn bị cho những trọng trách lớn hơn trong tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn