Mùa xuân năm ấy
Nhân chứng lich sử
Cách đây 40 năm, mùa xuân năm 1986, khi đất nước vừa bước qua chiến tranh chưa lâu thì nơi biên cương phía Bắc vẫn ngày đêm rực lửa. Chúng tôi – những học viên TSQ HC tuổi vừa mười tám, đôi mươi – rời mái trường, khoác ba lô lên đường thực tập chiến đấu tại d6e754, Mặt trận Vị Xuyên. Đó là chuyến đi mà không ai trong chúng tôi có thể quên suốt cuộc đời. Từ tháng 3 đến tháng 5 năm 1986, chiến trường Vị Xuyên là nơi bom đạn cày xới từng vách núi, từng khe đá. Quân xâm lược Trung Quốc liên tục bắn pháo, tổ chức tiến công lấn chiếm các cao điểm trọng yếu. Những cái tên như 1509, 1100, 772 khi ấy không chỉ là tọa độ trên bản đồ, mà là nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Chúng tôi từ ghế nhà trường bước thẳng vào chiến hào. Những đêm đầu tiên trên chốt, tiếng pháo gầm rung chuyển cả núi rừng. Đất đá tung lên mù mịt, hầm hào nhiều lúc bị vùi lấp sau những trận pháo kích kéo dài. Có những đêm thức trắng, tai nghe tiếng pháo rít qua đầu, mắt căng ra nhìn về phía trận địa phía trước. Trong cái lạnh buốt của núi đá biên cương, chúng tôi ngồi sát bên nhau, chia nhau từng bi đông nước, từng nắm cơm sấy, từng điếu thuốc cuốn còn dang dở. Ở nơi tuyến đầu ấy, chúng tôi được sống trong tình đồng chí thiêng liêng nhất. Cán bộ, chiến sĩ d6e754 coi những học viên trẻ như anh em ruột thịt. Cùng ăn chung hầm, cùng hành quân, cùng vượt qua những trận mưa pháo dữ dội, chúng tôi hiểu thế nào là tình đồng đội, thế nào là lời thề “vì nhân dân quên mình”. Nhưng chiến tranh không chỉ có lòng dũng cảm mà còn đầy mất mát. Có những người đồng đội sáng còn ngồi kể chuyện quê nhà, tối đã vĩnh viễn nằm lại giữa núi đá biên cương. Họ ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ dang dở. Máu của các anh đã hòa vào đất đá Vị Xuyên để giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Năm tháng qua đi, chiến tranh lùi xa. Bốn mươi năm trôi qua như một cái chớp mắt. Hôm nay gặp lại những đồng đội CCB d6e754, mái tóc ai cũng đã bạc, đôi mắt đã mờ, bước chân không còn nhanh như thuở ấy. Nhưng chỉ cần nhìn nhau qua ánh mắt, nụ cười, hay nghe vài câu chuyện không đầu không cuối về 1509, 772… là cả một thời tuổi trẻ lại hiện về nguyên vẹn. Sau chiến tranh, mỗi người trở về một cuộc sống khác nhau: người trở thành thầy giáo, người gắn bó với ruộng đồng, người tiếp tục binh nghiệp trong quân ngũ. Dù ở cương vị nào, chúng tôi vẫn luôn tự hào vì đã từng là những người lính Vị Xuyên – những con người đã sống qua những năm tháng ác liệt nhất nơi địa đầu Tổ quốc. Và trong sâu thẳm trái tim mình, chúng tôi mãi khắc ghi câu nói đã trở thành biểu tượng của người lính Vị Xuyên: “ Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử. ”



