Mùa xuân ở lại mãi
Mùa xuân ở lại mãi
Nhiều năm đã trôi qua từ mùa xuân 1975, tóc tôi giờ đã bạc. Nhưng cứ đến cuối tháng Tư, ký ức về Chiến dịch Hồ Chí Minh lại hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.
Tôi nhớ những ngày hành quân gấp rút, nhớ đồng đội chia nhau từng ngụm nước, nhớ giờ phút nghe tin toàn thắng, nhớ những con đường ở Sài Gòn rợp niềm vui. Mỗi ký ức đều có gương mặt của những người lính trẻ đã sống hết mình cho Tổ quốc.
Nhiều người hỏi tôi điều quý nhất mang về sau chiến tranh là gì. Tôi thường nói không phải huân chương hay kỷ vật, mà là được sống để nhìn thấy đất nước thanh bình, con cháu lớn lên trong tiếng cười thay vì tiếng súng.
Mùa xuân năm ấy đã qua rất lâu, nhưng với những người như tôi, nó chưa bao giờ rời đi. Nó ở lại trong trái tim như một mùa xuân vĩnh viễn của dân tộc.



