MÙA XUÂN SAU CHIẾN TRANH
Sáng mùng Một, sương tan chậm trên các sườn núi Sơn Lương.
Con đường bê tông mới sạch sẽ chạy qua trước nhà mẹ. Lũ trẻ mặc quần áo mới ríu rít gọi nhau đi chúc Tết.
Mẹ Lành chống gậy bước ra hiên.
Gốc mận già trước nhà lại nở trắng hoa như bao mùa xuân trước.
Nhưng năm nay khác hơn.
Bản làng đông vui hơn. Tiếng cười nhiều hơn. Và không còn những cuộc chia ly trong nước mắt như năm xưa nữa.
Mẹ nhìn xa về phía núi.
Khẽ nói một mình:
“Các con ơi… quê mình bình yên rồi.”



