Mùa xuân sau chiến tranh
Bác kể, sáng mùng Một năm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, bác được nghe tiếng chim hót rõ ràng, không bị lẫn trong tiếng bom đạn. Bác đứng rất lâu trước hiên nhà, chỉ để lắng nghe.
Bác Lê Văn Quý trở về Hồng Bàng vào những ngày đầu xuân sau chiến tranh. Thành phố vẫn còn nhiều dấu vết hoang tàn, nhưng không khí đã khác – yên bình hơn.
Bác kể, sáng mùng Một năm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, bác được nghe tiếng chim hót rõ ràng, không bị lẫn trong tiếng bom đạn. Bác đứng rất lâu trước hiên nhà, chỉ để lắng nghe.
Mẹ bác mang ra một bát cơm nóng, có thêm chút thịt – điều mà trước đó là rất hiếm. Bác ăn chậm rãi, như sợ khoảnh khắc ấy trôi qua.
“Bác thấy mình như được sống lại,” bác nhớ.
Hàng xóm sang chúc Tết, mọi người cười nói, nhưng trong ánh mắt vẫn còn những nỗi buồn chưa nguôi. Nhiều người không còn trở về.
Bác Quý sau đó tham gia công tác địa phương, góp phần dựng lại cuộc sống mới. Với bác, mùa xuân năm ấy không chỉ là khởi đầu của một năm, mà là khởi đầu của cả một thời kỳ mới.
“Chiến tranh qua rồi, nhưng ký ức thì còn mãi. Điều quan trọng là mình phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại,” bác nói.


