MÙA XUÂN TOÀN THẮNG
Những ngày cuối tháng Tư, khi cả nước tưng bừng kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, người dân xã Thái Bình, tỉnh Tuyên Quang lại nhớ đến ông Nguyễn Văn Lâm – một cựu chiến binh đã trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử mùa Xuân năm 1975.
Năm nay ông đã bước sang tuổi tám mươi. Mái tóc bạc trắng như sương núi, đôi bàn tay chai sần vì cả đời gắn bó với ruộng đồng. Thế nhưng mỗi khi nhắc về những ngày tháng chiến đấu năm xưa, ánh mắt ông vẫn sáng lên như ngọn lửa tuổi hai mươi chưa bao giờ tắt.
Ông sinh năm 1955 trong một gia đình thuần nông ở vùng quê Thái Bình. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày theo mẹ lên nương, theo cha ra đồng. Nhưng đó cũng là những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.
Mỗi buổi tối, cả làng thường tụ tập quanh chiếc radio nhỏ để nghe tin chiến sự. Những câu chuyện về các anh giải phóng quân chiến đấu anh dũng ở miền Nam đã thôi thúc trong lòng chàng trai trẻ một khát vọng được góp sức mình cho Tổ quốc.
Đầu năm 1973, vừa tròn mười tám tuổi, Nguyễn Văn Lâm tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Ngày chia tay quê hương, cả thôn ra tiễn những thanh niên lên đường làm nhiệm vụ. Mẹ ông dúi vào tay con trai một nắm cơm nếp còn nóng.
“Con đi mạnh khỏe nhé. Đánh thắng giặc rồi trở về.”
Ông cúi đầu, cố giấu những giọt nước mắt.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh chiến đấu tại chiến trường miền Nam.
Những năm 1973 - 1974, chiến trường vẫn diễn ra vô cùng ác liệt. Đơn vị của ông liên tục hành quân qua nhiều địa bàn, từ những cánh rừng già Tây Nguyên đến vùng đồng bằng Nam Bộ.
Cuộc sống người lính vô cùng gian khổ.
Có những ngày hành quân liên tục hàng chục cây số dưới cái nắng gay gắt. Có những đêm ngủ giữa rừng sâu, võng mắc trên thân cây, bên dưới là những con suối chảy xiết.
Thế nhưng không ai nản lòng.
Ai cũng tin ngày chiến thắng đang đến gần.
Đầu năm 1975, sau chiến thắng Buôn Ma Thuột và sự tan rã của nhiều tuyến phòng thủ địch, cục diện chiến trường thay đổi nhanh chóng.
Một ngày tháng Tư, đơn vị của ông nhận được mệnh lệnh đặc biệt:
“Chuẩn bị tham gia chiến dịch giải phóng Sài Gòn.”
Tin ấy khiến cả đơn vị vỡ òa trong xúc động.
Họ hiểu rằng trận đánh cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã đến.
Ngày 26 tháng 4 năm 1975, Chiến dịch Hồ Chí Minh chính thức bắt đầu.
Từ nhiều hướng, các cánh quân thần tốc tiến về Sài Gòn.
Đơn vị của ông Nguyễn Văn Lâm thuộc đội hình tiến công từ phía Đông.
Những ngày ấy, tốc độ hành quân gần như không ngừng nghỉ.
Ban ngày chiến đấu.
Ban đêm tiếp tục cơ động.
Mọi người ăn vội, ngủ vội bên đường.
Không ai thấy mệt mỏi.
Bởi phía trước là thời khắc lịch sử mà cả dân tộc đã chờ đợi suốt hơn hai mươi năm.
Ngày 29 tháng 4, đơn vị tiến sát cửa ngõ Sài Gòn.
Tiếng pháo binh vang dội cả bầu trời.
Khói lửa bao trùm nhiều khu vực ngoại thành.
Những trận đánh diễn ra quyết liệt.
Trong một đợt tiến công, một tổ chiến đấu của đơn vị bị hỏa lực địch chặn lại.
Người chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Lâm cùng đồng đội nhanh chóng cơ động sang hướng khác để mở đường tiến quân.
Tiếng súng nổ liên hồi.
Đất đá tung lên từng đợt.
Nhưng đội hình tiến công vẫn không dừng lại.
Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Một ngày lịch sử.
Ngay từ tinh mơ, các cánh quân đồng loạt tiến vào trung tâm Sài Gòn.
Những con đường đông nghịt người dân đổ ra hai bên chào đón bộ đội giải phóng.
Nhiều người xúc động bật khóc.
Nhiều người mang nước uống, trái cây trao tận tay các chiến sĩ.
Ông Lâm kể rằng đó là khoảnh khắc ông không bao giờ quên.
Lần đầu tiên trong đời, ông cảm nhận rõ ràng niềm vui thống nhất của cả dân tộc.
Khoảng giữa trưa, tin chiến thắng truyền đến các đơn vị.
Tổng thống chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.
Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng.
Đất nước hoàn toàn thống nhất.
Cả đơn vị ôm chầm lấy nhau.
Có người cười.
Có người khóc.
Có người lặng lẽ nhìn lên bầu trời như nhớ về những đồng đội đã ngã xuống trước ngày chiến thắng.
Ông Nguyễn Văn Lâm cũng đứng lặng hồi lâu.
Trong khoảnh khắc ấy, ông nhớ tới cha mẹ nơi quê nhà Thái Bình.
Nhớ đến những người bạn cùng nhập ngũ năm nào.
Nhớ đến những người đồng đội đã nằm lại trên dọc đường hành quân.
Chiến thắng hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu và nước mắt.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội thêm một thời gian trước khi xuất ngũ trở về quê hương.
Những năm đầu hòa bình còn nhiều khó khăn.
Đất đai cằn cỗi.
Cuộc sống thiếu thốn.
Nhưng người lính từng đi qua chiến tranh hiểu rằng không có thử thách nào lớn hơn những năm tháng bom đạn.
Ông cùng gia đình cần cù lao động, phát triển sản xuất, nuôi dạy con cái trưởng thành.
Nhiều năm liền ông là hội viên Hội Cựu chiến binh tiêu biểu của địa phương.
Ông thường xuyên tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Mỗi lần được mời kể chuyện lịch sử tại trường học, ông luôn mang theo tấm ảnh chụp cùng đồng đội sau ngày giải phóng.
Ông nói với học sinh:
“Các cháu hôm nay được học tập trong hòa bình là điều vô cùng quý giá. Hãy biết trân trọng quá khứ và cố gắng học tập để xây dựng quê hương giàu đẹp hơn.”
Lời nói giản dị ấy khiến nhiều người xúc động.
Bởi đằng sau nó là cả một cuộc đời cống hiến.
Là tuổi trẻ gửi lại chiến trường.
Là những tháng năm hành quân giữa khói lửa.
Là niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất.
Chiều cuối tháng Tư, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc nhà văn hóa thôn.
Người cựu chiến binh già ngồi trước hiên nhà nhìn đàn cháu nhỏ nô đùa.
Tiếng cười trẻ thơ vang vọng khắp xóm làng.
Ông mỉm cười.
Bởi điều mà thế hệ ông từng chiến đấu, hy sinh để bảo vệ hôm nay đang hiện hữu ngay trước mắt.
Đó chính là hòa bình.
Là cuộc sống yên vui trên quê hương.
Là mùa xuân toàn thắng vẫn mãi còn trong ký ức của dân tộc Việt Nam.



